Thôi đừng đả kích!

Thôi đừng đả kích!

Shares

Việt Nam đã thân thiện với Mỹ, nhưng đất nước chưa giàu

Tôi sinh ra ở miền Bắc Việt Nam, sau chiến tranh. Những gì tôi biết về cuộc chiến tranh này là thông qua sách dạy Lịch sử, qua những khẩu hiệu và tranh tuyên truyền.

Cho đến tận khi học Đại học, được tiếp xúc thường xuyên với Internet, tôi mới nhận ra những gì tôi biết chỉ là thông tin một chiều. Đọc nhiều (cả thông tin lề trái và lề phải), so sánh với những trường hợp tương tự Việt Nam (như Đức, Triều Tiên), tôi tin rằng những gì đã xảy ra có lẽ không phải là cuộc chiến giữa một bên chính nghĩa với một bên là phi nghĩa. Đằng sau đó là cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng của những nước lớn, và hậu quả của nó là nước Việt Nam phải chịu những tổn thất khủng khiếp về người và của. Dù bên nào dành được thắng lợi thì cái giá phải trả cũng là quá đắt.

Miền Bắc (những người Cộng sản) thắng và giờ chúng ta có một nước Việt Nam thống nhất và yên bình. Các bạn dù có căm thù những người Cộng sản như thế nào thì cũng đừng chỉ đọc và nghe, hãy trải nghiệm cuộc sống hiện tại ở Việt Nam để có đánh giá một cách khách quan.

Tuy nhiên, theo quan điểm cá nhân của tôi, những người Cộng sản giỏi đánh trận hơn là làm kinh tế và điều hành đất nước. Sự thật là, dưới sự lèo lái của những người Cộng sản sau chiến tranh, đất nước chúng ta bị tụt hậu khá xa so với thế giới dù có nhiều điều kiện thuận lợi về địa chính trị.

Đặt giả thuyết nếu miền Nam (những người Quốc gia) thắng thì sao, liệu Việt Nam sẽ trở thành một cường quốc như Hàn Quốc?

Tôi không quan tâm Đảng Cộng sản hay Đảng phái chính trị nào đang cầm quyền, nếu họ làm không tốt thì hãy trao công việc đó cho những người xứng đáng.

Tôi không tin là như vậy. Trải qua quá trình lịch sử, trình độ dân trí của người Việt nói chung còn thấp và phần đông người Việt thiếu những phẩm chất để trở lên vượt trội – khát vọng vươn lên, tính kỷ luật theo đuổi đến cùng. Chúng ta thường có tâm lý an phận thủ thường, và do đó sẽ thật khó để tạo nên kỳ tích. Có thể kinh tế sẽ tốt hơn nhưng tôi nghĩ viễn cảnh sáng là tương đương với Thái Lan bây giờ, và tình hình chính trị cũng có nguy cơ bất ổn tương tự. Dù sao, đó cũng chỉ là giả thuyết.

Nhìn vào thực tại, những điểm tốt và những vấn đề còn tồn tại, người Việt trẻ thay vì đả kích lẫn nhau, chúng ta nên làm gì?

Tôi không quan tâm Đảng Cộng sản hay Đảng phái chính trị nào đang cầm quyền, nếu họ làm không tốt thì hãy trao công việc đó cho những người xứng đáng.

Tôi nghĩ chúng ta hãy nỗ lực vượt qua những trở ngại, ra ngoài để học hỏi và dùng những kinh nghiệm quý báu từ thế giới để làm cho đất nước chúng ta ngày một tốt lên.

Chỉ cần chúng ta có tham vọng và có quyết tâm, chúng ta có thể làm được, chúng ta chắc chắn làm được.

Bài viết nêu quan điểm riêng của tác giả. Bài được gửi tới BBC ([email protected]) sau khi BBC mời độc giả tham gia viết bài vở, đóng góp tư liệu, chia sẻ thông tin, cảm nghĩ về sự kiện 30/04/1975.

Nguyễn Vân Duy /Gửi cho BBC từ Hà Nội / Nguồn: Theo BBC Tiếng Việt

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.