Thách thức Carbone ở hội nghị khí hậu Bonn

Thách thức Carbone ở hội nghị khí hậu Bonn

Shares

Khái thải một nhà máy ở phía nam Tokyo – Nhật ( Ảnh chụp ngày 16/12/2013)

Sáu tháng trước hội nghị thế giới về khí hậu Paris 2015, từ 1/6 tại Bonn, Đức đại diện của 196 nước liên quan đã bắt đầu một cuộc họp kéo dài 10 ngày cùng nhau bàn thảo về một thỏa thuận sơ bộ về khí hậu để đưa ra ký kết chính thức ở COP 21- Pháp. Văn kiện đặt mục tiêu đến năm 2100 làm sao giới hạn mức tăng nhiệt độ khí hậu toàn cầu chỉ ở 2°C. Các cuộc thảo luận đã cho thấy không đơn giản.

Báo chí đã gọi đây là « cuộc chiến tại Bonn » về phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính giữa các nhà đàm phán. Theo ông Bill Hare, Giám đốc Viện Climate Analytics, mục tiêu dài hạn đó sẽ rất hữu ích để vạch ra hướng đi cho cả thế giới . Đó là một tín hiệu không chỉ cho các chính phủ mà cả các lĩnh vực tư nhân.

Đến giai đoạn hiện nay, có nhiều sự lựa chọn đang được đặt lên bàn nhưng chưa có giải pháp nào tìm được sự đồng thuận trong việc đến năm 2050 giảm phát thải toàn cầu 50%, thậm chí 70 đến 95% so với năm 2010 và đạt tới phát thải bằng không cho đến năm 2100.

Một khái niệm khác, khá lờ mờ, đó là « phi carbone trong kinh tế », tức tiến tới một nền kinh tế không phát thải carbone, đây là khái niệm để ngỏ cửa cho việc phát thải nhưng trông chờ vào quá trình hấp thụ lại bởi thiên nhiên như rừng, canh tác hoặc nhờ công nghệ ( thu, cất giữ carbone).

Các nước quốc gia nằm giữa biển chịu nhiều rủi ro nhất của hiện tượng ấm lên toàn cầu muốn bảo vệ mục tiêu giới hạn tăng nhiệt độ chỉ là 1,5°C. Ông Amjad Abdulla của Maldive, đại diện đàm phán cho các quốc đảo , nhắc lại « các chuyên gia vẫn nói chỉ tăng 1,5 °C, các quốc gia đảo đã bị gặp nguy hiểm rồi ».

Các tranh luận tập trung vào mục tiêu giảm 1,5°C hay 2°C. Nhóm chuyên gia liên chính phủ về khí hậu Giec đánh giá phải giảm lượng phát thải từ 40 đến 70% từ này đến năm 2050 thì mới đạt mục tiêu hạn chế nhiệt độ tăng ở mức 2°C và từ 80 đến 90% để đạt giới hạn 1,5°C.

Một mảng thảo luận khác không kém phần gay go, đó là các quốc gia dầu lửa như Ả Rập Xê Út , hay các nước sản xuất than đá lớn như Úc lại không muốn nghe bàn về « phi carbone trong nền kinh tế ». Các nước này trong thời gian tới hy vọng trông cậy vào khả năng thu và cất giữ khí phát thải công nghiệp để họ có thể tiếp tục khai thác năng lượng hóa thạch.

Châu Âu thì đề xuất giảm ít nhất 60% lượng khí phát thải tới năm 2050 so vi năm 2010. Một nhà đàm phán của châu Âu cảnh báo : « Vấn đề với con số cụ thể, tức là sẽ phải mở ra tranh luận ai làm gì để đạt được mục tiêu . Vậy nhưng mọi ý định tính toán phân bổ phát thải cho các nước từ nay đến năm 2050 đã cho thấy thất bại”.

Việc phân chia trách nhiệm và vấn đề công bằng giữa các nước thực sự là vô cùng khó giải quyết tron các cuộc đàm phán về khí hậu. Vấn đề đặt ra là những nước phát triển, vốn từ trước nay vẫn gây ô nhiễm nhiều và những nước mới trỗi dậy, hiện đang làm gia tăng nhanh chóng mức thải, sẽ nỗ lực ra sao ?

Để tránh đi vào quá chi tiết hóa, Hoa Kỳ, Canada, Nhật Bản vẫn bảo vệ mục tiêu không cụ thể bằng con số, tức là chỉ đạt ra mục tiêu « mức phát thải zero » từ nay đến cuối thế kỷ. Khái niệm « phát thải zero xuất hiện tại Genève hồi tháng Hai năm nay đang được nhiều nước tán đồng. Tổ chức phi chính phủ ActionAid, lấy làm tiếc về thực tế này.

Theo Teresa Anderson thuộc ActionAid, nguy hiểm của sự lựa chọn này là “ người ta trông cậy một cách quá đáng vào lĩnh vực nông nghiệp và lâm nghiệp, để có thể bù đắp cho việc phát thải khí ô nhiễm trong ngắn hạn”. Nếu phát triển rừng quá để đạt mục tiêu sẽ ảnh hưởng đến diện tích đất nông nghiệp, tác động tiêu cực đến vấn đề an ninh lương thực

Nguồn: Theo RFI Tiếng Việt

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.