Sự nghiệp thành đạt, tôi chán người chồng quá an phận

Tôi ngoài 30 tuổi, có chồng và hai con, một trai, một gái. Con cái ngoan ngoãn, xinh đẹp, thông minh, học trường quốc tế.

Sự nghiệp thành đạt, tôi chán người chồng quá an phận

Shares

Cuộc sống vật chất đầy đủ, gia đình tôi có nhiều bất động sản ở Việt Nam và ở nước ngoài hiện đang cho thuê. Tôi hiện giữ vị trí quản lý cấp cao cho một công ty nước ngoài toàn cầu, đặt văn phòng ở Việt Nam. Ở bên ngoài nhìn vào, cuộc sống của tôi dường như quá hoàn mỹ. Điều này khiến tôi ngại ngần khi gửi tâm sự này. Tuy nhiên tôi hy vọng được nhận những lời chia sẻ chân thành.

Khi gặp chồng, tôi chỉ là một trong những thư ký của anh. Nhờ sự chỉ dạy của anh, tôi đã tiến bộ rất nhanh. Sau khi kết hôn, để tránh dư luận không hay về việc thăng tiến của tôi, anh đã xin chuyển đi công ty khác. Tôi đã thăng tiến rất nhanh ở công ty đó và đã đi qua hai công ty khác cho đến khi ở vị trí hiện tại. Thu nhập hiện tại của tôi đã tăng hơn 30 lần kể từ ngày làm thư ký cho anh. Con đường sự nghiệp của tôi thênh thang bao nhiêu thì ngược lại công việc của chồng tôi lại đi xuống bấy nhiêu. Từ vị trí tổng giám đốc mà hiện tại, sau 5 lần đổi việc, anh chỉ là chuyên gia tư vấn với mức lương chỉ bằng 1/4 trước kia.

Về vấn đề kinh tế, hơn 10 năm qua gia đình tôi chỉ đi lên. Tôi đã đạt được nhiều hơn so với mục tiêu đề ra cho mỗi năm. Chồng tôi là một người rất chân thành, đơn giản. Anh chẳng biết nói lời hoa mỹ hay làm những việc lãng mạn nhưng chăm sóc con cái rất chu đáo, luôn tôn trọng mọi ý kiến của tôi và đặc biệt anh gần như ngưỡng mộ tôi. Anh luôn tự hào về tôi mỗi khi anh nói với bạn bè, người thân. Điều mà tôi biết ơn nhất ở anh là từ ngày biết anh đến nay, tôi chưa bao giờ phải lo lắng anh có người khác. Anh khiến tôi có cảm giác yên tâm đến mức đôi khi tôi cũng tự hỏi có phải mình đang tự mãn quá không.

Điều khiến tôi buồn là anh sống đơn giản quá khiến tôi dần mất đi sự kính trọng đối với anh. Khi tôi biết anh, hào quang từ kiến thức của anh, từ vị trí anh đang đảm nhận khiến tôi say mê và lý tưởng. Tôi học theo anh và bây giờ còn thành công hơn anh ngày trước. Trong khi tôi không ngừng hoàn thiện mình, luôn mỗi ngày đặt ra mục tiêu cao hơn để phấn đấu thì anh lại đi lùi. Anh không hề cảm thấy buồn vì sự nghiệp thụt lùi.

Anh thậm chí còn nói với tôi rằng những năm ngồi trên ghế tổng giám đốc là những năm anh thấy mệt mỏi nhất. Bây giờ chỉ làm công việc chuyên môn bán thời gian, anh có nhiều thời gian để hưởng thụ cuộc sống, anh thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Với anh, niềm vui là được chăm sóc con cái và vợ, sáng dậy chuẩn bị bữa sáng cho vợ con, buổi chiều con đi học về thì chơi với con. Con được nghỉ hè thì mang con đi khắp nơi trên thế giới, khám phá những nơi mới lạ… Đối với anh, đó là niềm hạnh phúc mà anh sẽ không muốn đánh đổi bằng bất cứ vị trí nào, hoặc được trả bao nhiêu tiền.

Tôi thiết nghĩ những điều anh đang hưởng thụ đó cũng không có gì sai trái. Tôi cũng thấy may mắn vì anh yêu thương con như vậy. Nhưng sở dĩ anh có điều kiện hưởng thụ cuộc sống như vậy mà không phải lo đến kinh tế vì… có tôi. Và anh cũng thừa nhận như vậy. Anh luôn tự hào khoe với mọi người rằng anh may mắn lấy được người vợ quá giỏi giang và anh hạnh phúc khi làm người đàn ông phía sau vợ mình. Tôi đã trăn trở điều này nhiều năm gần đây.

Tôi nghĩ tôi vẫn thương anh sâu sắc. Chúng tôi có con cái, có lịch sử với nhau. Mỗi khi đi công tác, tôi vẫn luôn nghĩ đến anh và mua về hàng đống quà cho anh. Chúng tôi vẫn thường xuyên đi nghỉ cùng nhau và cùng con, nhưng trong lòng tôi luôn thấy bất mãn với sự tụt hậu của anh. Tôi nhận ra rằng thậm chí nhiều khi không dám nói là mình đã có chồng vì xấu hổ khi nói chồng mình hiện tại ở vị trí kém hơn mình nhiều như vậy.

Tôi cảm thấy tôi không còn tôn trọng anh như ngày đầu. Mà sự tôn trọng là yếu tố dường như quan trọng nhất với tôi để yêu một người đàn ông. Tôi tự hỏi mình hàng trăm lần có còn yêu chồng không nhưng không thể nào có được câu trả lời thành thật nhất với chính bản thân mình. Tôi bối rối quá.

Ai cũng nói tôi thật ngu xuẩn nếu ném ra ngoài cửa sổ cuộc sống viên mãn mà bao nhiêu người mơ ước này. Tôi sợ những hệ lụy của ly hôn. Tôi cũng sợ mình sẽ tiếc người đàn ông đơn giản nhưng chân thành, chung thủy là chồng tôi, cha của con tôi.

Mặt khác, tôi luôn tự hỏi mình “tại sao tôi như thế này mà lại có một người chồng đơn giản như vậy?” Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ tôi hoang tưởng, điên rồ. Nhưng sự thật là với cá tính mạnh mẽ của mình, tôi đã đặt ra những mục tiêu rất cao mà vẫn đạt được hết lần này đến lần khác. Tôi thực sự có một niềm tin mãnh liệt vào bản thân mình. Sự kiêu hãnh và tự tin thái quá đó khiến tôi bị không ít người chê cười. Tuy nhiên thực tế đã chứng minh niềm tin ấy mang lại cho tôi bao nhiêu thành công.

Cho đến giờ phút này, chỉ duy nhất điều này tôi không dám quyết định vì không tự tin vào quyết định của mình: tôi có nên chia tay với chồng mình vì không có sự ngưỡng mộ với anh ấy hay không? Tôi mong nhận được lời khuyên chân thành từ các bạn. Trân trọng cảm ơn.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.