Sốc vì vợ bô bô kể: “Anh ấy ốm quặt quẹo cả tháng nay, có đụng chạm được vào vợ đâu”

Mấy ông bạn được đà đem "chuyện ấy" của vợ chồng tôi ra đoán già đoán non, trêu chọc đủ đường. Tôi vẫn ngồi đấy cười nói, nhưng ngượng chín mặt và tức giận vô cùng.

Sốc vì vợ bô bô kể: “Anh ấy ốm quặt quẹo cả tháng nay, có đụng chạm được vào vợ đâu”

Shares

Tôi đã lấy vợ gần 4 năm và có một cô công chúa 2 tuổi vô cùng dễ thương và kháu khỉnh. Vợ tôi có nhan sắc trung bình nhưng được cái chăm chỉ, nhẹ tính, nhẹ nết và biết thu vén gia đình. Hơn nữa còn hết mực yêu thương chồng con, xởi lởi, hòa đồng với gia đình nhà chồng.

Tôi và vợ gặp nhau do mối lái của một người chị họ. Vợ tôi trước đây làm kế toán ở khu công nghiệp trên Bắc Ninh, còn tôi làm ở Hà Nội. Những tháng ngày quen, yêu và tìm hiểu cũng chính là quãng thời gian chúng tôi ở xa nhau. Cưới nhau ở chung được 1 tuần rồi vợ tôi lại trở lại khu công nghiệp. Cho đến khi mang bầu, vợ tôi về quê sinh sống, thì tôi cũng xin chuyển về chi nhánh công ty gần nhà để tiện chăm sóc hai mẹ con.

Nhưng chuyển về sống gần nhau, tôi dần dần phát hiện, vợ tôi ăn nói có phần bỗ bã, thiếu kiểm soát và không được tế nhị cho lắm. Nhiều lúc, sự vô duyên của vợ khiến tôi ngượng chín mặt mà chẳng tìm được chỗ nào để chui.

Có lần, hai vợ chồng vừa ăn cơm vừa xem chương trình hài kịch trên ti vi, đến đoạn diễn viên nói những câu nói dí dỏm, hài hước, vợ tôi cười ngả nghiêng, cơm phun đầy mâm thức ăn, còn bắn hết vào mặt mũi tôi. Vậy mà, vợ nói “buồn cười quá, xin lỗi chồng nhé” rồi lại thản nhiên xem tiếp như chưa có chuyện gì, mặc cho tôi ghê ngại nhìn đĩa thức ăn lẫn cơm.

Vợ tôi có mở một cửa hàng bán quần áo trẻ con, vì vậy đồng nghiệp của tôi cũng tới ủng hộ và mua hàng rất nhiều. Vì là chỗ thân quen nên các chị ấy cứ lấy, về con mặc không vừa thì đem đến đổi hoặc trả lại. Lâu nay vẫn như vậy, vợ tôi vẫn niềm nở đon đả.

Vậy mà có hôm chị cùng phòng đem quần áo về, con  không ưng, mang đến đổi. Chẳng hiểu vợ tôi nghĩ gì mà bảo, “phải đốt vía không xui cả ngày” rồi bật lửa hơ qua hơ lại bộ đồ chị vừa trả. Khiến cho cả tôi và chị đồng nghiệp đều ngượng ngùng, chẳng biết nói gì. Sau lần ấy, chị chẳng còn dám đến nhà tôi mua đồ nữa.

Rồi lần khác, cô ruột tôi ở quê có lên đi khám bệnh, và không may, cô có u ở gan. Khỏi phải nói, cô buồn bã, ủ dột, vợ chồng tôi cũng buồn lây nhưng cố gắng trấn tĩnh để trấn an ủi cô.

Vợ tôi lại động viên cô rất nhiệt tình bằng cái giọng tưng tửng: “Thôi cô ạ, bệnh tật có chừa ai đâu, trời kêu ai người ấy dạ. Bác sĩ họ nói tình trạng của cô cầm cự được bao lâu? Cô đừng buồn. Trước bố đẻ cháu cũng phát hiện ung thư giai đoạn cuối, bác sĩ nói nhiều thì được 6 tháng, thế mà bố cháu vô tư, thoải mái, sống được hơn một năm đấy cô ạ. Cô cố gắng vui lên nhé”.

Tôi ở trong nhà nghe vợ nói vậy, vội chạy ra, quắc mắt ám hiệu thì vợ mới chịu im lặng vào nhà. Còn cô tôi thì giận tím mặt nói: “Cảm ơn cháu dâu, cô chỉ có u thôi, chưa xác định là ung thư giai đoạn mấy” rồi đùng đùng bỏ về.

Sau đó, vợ tôi giải thích: “Thấy cô buồn, nghĩ bị K rồi và chỉ muốn lấy ví dụ ở trường hợp của bố để cô có hi vọng hơn”.Thực sự tôi phát điên lên vì câu nói của vợ nhưng cũng không nỡ mắng vì tôi hiểu tính vợ là luôn quan tâm và chăm sóc cho người khác.

Sau lần ấy, tôi chỉ trích khá nhiều về cách ăn nói vô duyên của vợ nên em cũng kiệm lời và cẩn thận hơn khi nói chuyện với người trên tuổi, còn với những người ngang hàng thì em vẫn chẳng khá hơn chút nào. Cứ gặp ai quen, thân là nói liên thanh, chẳng để ý xem người ta có nghe, có hiểu mình đang nói gì không nữa.

Tôi xin nghỉ ốm vài ngày thì có mấy cậu bạn đồng nghiệp ghé qua thăm. Vì đang mệt nên tôi trông khá tiều tụy. Các cậu ấy trêu đùa: “Đêm qua ông quá sức hay sao mà mệt mỏi vậy” rồi còn đánh mắt sang vợ tôi trêu chọc: “Em vắt sức của bạn anh ghê quá đấy, khiến ông ấy hao mòn ốm yếu thế này đây”.

vợ vô duyên

Tôi thực sự hết cách, không biết khuyên nhủ vợ thế nào nữa. (Ảnh minh họa)

Vợ tôi chẳng hiểu ý bạn đang trêu đùa, lớn tiếng thanh minh: “Không có đâu anh ơi, chồng em đau dạ dày đấy. Chứ ốm quặt quẹo cả tháng nay, có đụng chạm vào vợ được đâu. Có cố gắng lắm cũng chỉ được vài phút”. Mấy ông bạn được đà đem ‘chuyện ấy’ của vợ chồng tôi ra đoán già đoán non, trêu chọc đủ đường. Tôi vẫn ngồi đấy cười nói, nhưng ngượng chín mặt và tức giận vô cùng.

Quả thực, nếu kể những tiểu tiết của sự vô duyên của vợ tôi thì vô cùng nhiều. Nhưng tôi hiểu, bản chất của em chẳng hề xấu. Chỉ là vô ý, vô tư và vô tâm nên trở thành vô duyên mà thôi.

Mỗi lần thấy em nói hoặc làm những điều vô ý, tôi lại bực bội, quát tháo thì em lại thề thốt, hứa sửa chữa. Nhưng biết bao lần như vậy mà sự vô duyên của em vẫn tiếp tục. Dần dần, tôi thấy e ngại khi đưa vợ đến những chỗ đông người, sợ em lại làm tôi mất mặt, làm người khác khó xử. Tôi thực sự hết cách, không biết khuyên nhủ vợ thế nào nữa. Xin mọi người giúp tôi với.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.