Sau 3 năm sống chung tôi mới biết cô ấy là đàn ông

Tôi hoang mang, phần muốn phá tan mọi thứ vì nghĩ mình như con mồi bị gài bẫy, phần vì yêu chị mất rồi, năm tháng bên nhau bao nhiêu kỷ niệm.

Sau 3 năm sống chung tôi mới biết cô ấy là đàn ông

Tôi là gã trai hư hỏng (có chút giang hồ). Học hết đại học tôi lấy vợ luôn dù chưa đi làm, hai đứa tôi yêu nhau từ ngày cấp 3, em là người đầu tiên của tôi và tôi cũng vậy. Tôi chung thuỷ tuyệt đối với em, 4 năm yêu và 2 năm sau đi đến hôn nhân. Lấy em xong tôi không đi làm ở cơ quan nhà nước mà ra ngoài làm cùng mấy người bạn. 22 tuổi tôi thành lập công ty tài chính chuyên cho vay, cầm cố…. Ngày ấy tôi làm ăn lớn lắm, tiền nhiều, chắc thế mà tôi vừa ra trường em đã bắt cưới ngay. Vì yêu em tôi cũng đồng ý.

Vợ tôi chỉ việc ở nhà chăm con, công việc của tôi lại quá bận, phải đi gặp khách hàng, ăn nhậu (tính chất công việc), những bữa nhậu thâu đêm suốt sáng, bar sàn karaoke như cơm bữa. Trước khi lấy nhau vợ cũng là cô gái chịu chơi và khá xinh đẹp, không hiểu từ ngày sinh con đầu lòng xong cô ấy bị trầm cảm, hay cáu gắt, không còn ham muốn tình dục. Mỗi lần gần gũi cô ấy kêu đau, bảo đưa đi khám thì vợ không chịu. Tôi ra ngoài nhiều em trẻ đẹp sẵn sàng ngã vào lòng nhưng chưa một lần quá giới hạn.

Sau 2 năm, một ngày tôi bắt quả tang vợ vào khách sạn với kẻ lạ mặt. Đêm hôm ấy tôi đã đi ngay với một em. Vợ không biết chuyện đó, tôi cũng im lặng vì thương con, thương bố mẹ vì bố mẹ tôi đã quá khổ với thằng con trai bất kham này. Tôi có ý nghĩ cứ để vậy, còn chuyện tôi có ai thì cứ thế mà làm. Nhiều lần tôi không về nhà. Một ngày vợ cũng xách vali đi, con để bố mẹ tôi nuôi, tôi đau lắm nhưng lỗi của ai? Tôi nuốt cay đắng vào trong không tiếc vợ, chỉ thương bố mẹ và con gái còn bé quá.

Một năm sau tôi lấy được một cô vợ khác trẻ trung xinh đẹp hơn vợ cũ rất nhiều. Éo le thay vợ tôi lại không thể có con dù vợ chồng sống với nhau đã 3 năm. Chúng tôi mua căn hộ ở riêng (con tôi ở với ông bà nội), bản thân cũng không quá lo lắng nhưng vợ tôi thì nhiều lần nói đi thụ tinh nhân tạo, tôi bảo cứ từ từ. Rồi chuyện làm ăn của tôi đổ bể, vợ thứ hai cũng xách áo ra đi, chuỗi ngày đầy tăm tối tôi lao vào cờ bạc, rượu chè, gái gú, mỗi ngày một em, thậm chí nhiều em một lần.

Giờ tôi làm ăn bết bát, đầu trên bị phá sản vỡ nợ nên tôi cũng bị kéo theo. Tôi nghe anh em vào Sài Gòn gây dựng lại. Vào đây tôi quen biết một chị hơn vài tuổi, ly hôn chồng, nghe nói chồng làm ăn lớn bên nước ngoài. Chị nhiều lần giúp đỡ tôi trong công việc, tôi thuê căn hộ ở trung tâm với giá 1.000 $ nhưng chị đã thanh toán cả một năm cho tôi. Tôi vốn dĩ không phải kẻ hèn sống bám vào phụ nữ nhưng lúc thất thế này có người giúp tôi cũng vô tư không nghĩ gì, còn chị ấy lại suy nghĩ.

Một đêm tôi uống say, chị đưa tôi về và chúng tôi đã có một đêm là của nhau. Chị cầm con dao gọt hoa quả để sẵn trên bàn ăn đâm thẳng vào tay mình và nói đời này gặp được ý trung nhân nên sẽ lấy giọt máu này nguyện làm người tình của tôi suốt đời. Tôi hoang mang không biết chuyện gì kế tiếp đây, nhưng với bản lĩnh của gã giang hồ tôi lại thấy thương yêu chị. Từ đó tôi và chị công khai sống chung một mái nhà. Chị không đẹp, hơi xồ xề nhưng rất hay và quyến rũ. Chị vô cùng chiều tôi khoản chăn gối, tôi như sống lại trong cảm giác tình tiền và niềm tin.

Năm tháng cứ dần qua cho đến ngày hôm nay, tôi vô tình đọc được nhiều bí mật của chị, chị chính là đàn ông chuyển giới, tất tầt tật những hình ảnh cũ, họ tên chị tôi nắm được cả. Chị không có lỗi gì với tôi nhưng tôi như người mất hồn hoang mang tột độ, nằm bất động một lúc tôi mới tỉnh táo, nước mắt lần đầu trong đời tôi rơi. Tôi muốn đập phá tan nát hết mọi thứ, mấy hôm nay chị đi công tác nước ngoài nói là đi ký kết gì đó. Giờ tôi còn có thể ở lại căn nhà này đợi chị về hay mang đồ ra đi luôn đây? Nghĩ lại chuỗi ngày qua tôi không thể bội nghĩa với chị như vậy được, còn công việc trong này của tôi đang làm ăn rất tốt, chị cũng là người vô cùng chu đáo, chăm bẵm và chiều chuộng tôi.

Gần đây nhất chị còn vuốt ve tôi nói: “Sang năm đẹp mình có con nhé”. Tôi hoang mang, phần muốn phá tan mọi thứ vì nghĩ mình như con mồi bị gài bẫy, phần vì yêu chị mất rồi, năm tháng bên nhau bao nhiêu kỷ niệm và tình nghĩa. Tôi phải làm sao đây?

Theo Vnexpress

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

39 queries in 2.473 seconds.