Sắp đến ngày sinh tôi lại lo sợ khi làm mẹ đơn thân

Trong giấc ngủ chập chờn tôi thường thấy mình chênh vênh, như bị rơi từ trên cao xuống một nơi vô định, muốn vùng vẫy thoát ra mà không được.

Sắp đến ngày sinh tôi lại lo sợ khi làm mẹ đơn thân

Shares

Ngoài 30 mà tôi vẫn chưa ổn định gia đình nên bố mẹ và người thân rất lo lắng. Bản thân cũng hiểu điều đó nhưng có lẽ do vía mình quá nặng nên không lấy được chồng. Đôi lúc chạnh lòng, tủi thân dù tôi cũng là đứa vui vẻ, hòa đồng không quá kén chọn hay lắm tiêu chuẩn. Muốn cũng không được, cố gắng cũng chẳng xong nên cứ kệ thả nổi mình theo số phận. Có nhiều người bảo: Không cần lấy chồng nữa mà làm mẹ đơn thân đi, kiếm một đứa con để vui lúc về già chứ lấy chồng chắc gì đã sướng.

Tôi hiểu, “mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh”, không phải ai cũng may mắn lấy được người chồng tốt, biết yêu thương chăm lo cho vợ con nhưng tôi không muốn đi ngược lẽ tự nhiên. Với lại một mình nuôi con sẽ rất vất vả và con thiệt thòi khi không có gia đình trọn vẹn. Lúc ốm đau sinh nở chỉ vượt cạn một mình, con khỏe mạnh không sao chứ lúc nó quấy khóc chẳng ai giúp lại tủi. Rồi một ngày tôi quen người đó, họ bảo đã ly hôn vợ, vừa bị phá sản vì làm ăn thua lỗ, cuộc sống hiện tại khó khăn rất nhiều. Tôi không quan tâm nhiều tới điều đó nên luôn bên cạnh chia sẻ và quan tâm.

Được một thời gian chúng tôi đến với nhau vì cũng muốn tính chuyện lâu dài cho tương lai dù biết sẽ vất vả ở cái nơi phồn hoa đô hội này. Nhưng có lẽ mọi thứ đến với tôi không đơn giản như tôi tưởng, ngày thấy mình chậm tháng hơn một tuần, người mệt mỏi hơn trước tôi đã đi khám. Vui lắm khi biết mình có bầu, hạnh phúc biết bao khi được nghe tiếng tim thai đang vang lên trong máy siêu âm. Tôi được làm mẹ. Mang tâm trạng đó về nói với anh, tôi nghĩ anh sẽ hân hoan như tôi vậy. Thế mà không, người ta im lặng, sự im lặng kéo dài mấy ngày thì tôi nhận được hồi âm với câu đơn giản: Hãy bỏ đi và đợi anh thêm thời gian nữa. Tôi hỏi tại sao phải chờ đợi khi bản thân không còn trẻ, khó khăn thì mình cùng cố gắng, bỏ sao được cơ chứ. Đến lúc này tôi mới nghe được sự thật: Anh chỉ ly thân vợ thôi chứ chưa ly hôn, khoản nợ ngân hàng của anh gần 3 tỷ chưa thể trả được nên làm sao có con lúc này nổi.

Tôi đã giải thích tuổi đã lớn nếu bỏ sợ ảnh hưởng về sau, khi đó tôi không làm mẹ được nữa liệu anh hay người đàn ông nào khác có chấp nhận không? Dẫu tôi biết nếu tôi bỏ con đi thì cơ hội lấy chồng sẽ dễ hơn nhiều nhưng không làm được. Sau vài lần thuyết phục không thành, anh đã im lặng và ra đi như chưa hề tồn tại. Tôi không cố liên lạc hay níu kéo vì khi người ta đã muốn rũ bỏ và những ràng buộc mà họ đang vướng thì có làm gì đi nữa cũng vô ích. Thời gian đấy tôi thấy mình thật bản lĩnh, vui vì đứa con đang lớn từng ngày. Nghĩ đơn giản là kệ mọi thứ, tôi sẽ vượt qua được và cố gắng tất cả vì con. Tôi tự mày mò trên mạng để tìm hiểu thêm kinh nghiệm của các mẹ bỉm sữa về cách chăm sóc bản thân và thai nhi trong bụng. Vui hay buồn tôi cũng chỉ nói với mấy đứa bạn, chúng nó khuyên nên nói với gia đình nhưng tôi chỉ cười.

Giờ đây con càng ngày càng lớn thì tôi mới thấy sợ, bao nhiêu liều lĩnh trước đây tan biến. Những tháng ngày bầu bí mệt mỏi và tủi thân tôi đã thấm thía đến phát chán cảnh lọ mọ một mình, nghĩ tới lúc sinh con không ai chăm sóc, dẫu cầu mong con luôn khỏe nhưng ai dám chắc nhỡ có điều gì thì biết nhờ cậy làm sao. Tết rồi tôi viện lý do không dám về quê dù bố mẹ có nói thế nào đi nữa. Tôi sợ làm họ buồn, bố mẹ thương con sẽ không trách mắng gì nhưng với họ hàng làng xóm thì đối diện ra sao cho qua chuyện?

Mỗi lần gọi điện thoại về nhà tôi rất muốn nói, muốn được chia sẻ cùng mẹ, muốn hỏi mẹ nhiều lắm mà không biết phải bắt đầu như thế nào. Tôi từng nghĩ hay thuê ai đó làm một đám cưới giả để giải quyết tư tưởng và bố mẹ yên tâm hơn nhưng kinh tế không cho phép và không dám lừa bố mẹ thêm lần nữa. Hàng đêm, con lớn nên khi nằm cũng khó, trong giấc ngủ chập chờn tôi thường thấy mình chênh vênh, bị rơi từ trên cao xuống một nơi vô định, muốn vùng vẫy thoát ra mà không được rồi tỉnh giấc trong mệt mỏi. Tôi muốn đi đâu đó thật xa, rời khỏi đây và quên hết mọi thứ mà mình đang phải đối diện. Cuộc đời chẳng thể ngờ nổi, tại sao điều tôi không mong muốn lại đến như này. Các bạn chia sẻ cùng tôi với.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.