Nước mắt tôi từng tuôn trào khi nhìn vợ con đang ngủ say

Chính những ngày tháng đầy stress và nước mắt sau khi tay trắng, tôi đã nhận ra được những thứ giá trị nhất của cuộc đời mình. Một ngày, tôi quyết tâm sang nhà vợ đón vợ con về…

Nước mắt tôi từng tuôn trào khi nhìn vợ con đang ngủ say

Shares

Hôm nay nhân kỷ niệm 5 năm ngày thành lập công ty tôi, nhiều người thấy sự phát triển vượt bậc và lớn mạnh của công ty mà không khỏi mừng vui cho tôi. Song tôi biết, có được thành quả ngày hôm nay, thấy tôi đã thay đổi hẳn và lột xác như vậy, người vui mừng nhất chắc chắn là vợ con tôi, là mẹ tôi, là người thân 2 bên nội ngoại và các bạn bè thân của tôi.

Không biết khi tôi kể ra đây câu chuyện của mình, nhiều bạn có tin nổi không. Song quả thực hơn 5 năm qua là 5 năm lột xác ngoạn mục của tôi. Tôi từ một kẻ chỉ biết ăn chơi và đắm chìm trong cờ bạc, từng mất tất cả tương lai, gia đình, niềm tin… đã phải bắt đầu làm lại từ đầu ở cái tuổi 35.

30 tuổi, tôi lập gia đình với một phụ nữ chỉ kém tôi 3 tuổi. Khi ấy chúng tôi đều có công việc ổn định, lương khá. Nhà vợ chồng tôi cũng đều ở Hà Nội. Kết hôn xong, chúng tôi sống với mẹ tôi tại một ngôi nhà 4 tầng rất khang trang, rộng rãi. Xin nói thêm, mẹ tôi làm giám đốc một công ty may với doanh thu rất khá. Nhiều lần, mẹ đề nghị tôi vào công ty gia đình làm nhưng tôi không thích gò bó và ngành này nên cứ lần lữa làm bên ngoài mãi.

Kết hôn xong, vợ tôi vẫn làm trợ lý cho một công ty nước ngoài. Còn tôi được mẹ tin tưởng và bắt phải tham gia vào công việc kinh doanh của công ty. Mẹ cũng giao cho tôi giữ vai trò thủ quỹ công ty luôn. Từ lúc tham gia vào việc kinh doanh của công ty, lại sẵn có tiền trong tay, tôi bị bạn bè lôi kéo, cám dỗ vào con đường cờ bạc. Lâu dần, tôi trở nên mê cờ bạc từ lúc nào không hay.

Không tháng nào đi làm tôi đưa được lương về cho vợ. Thậm chí, tôi còn bằng mọi cách giấu mẹ lấy hết tiền kinh doanh của công ty đem nướng vào cờ bạc. Nhiều lần vợ tôi, mẹ tôi cầu xin tôi không chơi nữa. Tôi hứa lên hứa xuống nhưng máu cờ bạc dường như đã ngấm vào cơ thể nên tôi không dừng lại được.

Một ngày, tôi cứ nợ chồng chất và công việc kinh doanh của công ty tôi trở nên khốn đốn. Mẹ tôi buộc phải tuyên bố giải thể công ty. Sau đó, bà cũng cắn răng trả nợ cho tôi mười mấy tỉ đồng. Nhưng tất nhiên, vẫn chưa trả hết nợ. Vợ tôi thất vọng với người chồng bê tha nên đã ôm con về ngoại sống. Mẹ tôi, sau nhiều lần thấy tôi chứng nào tật ấy đã mất hết lòng tin vào tôi.

Chính vì quá ham mê kiếm tiền không bằng sức lao động, tôi đã tự chôn vùi chính gia đình mình, tự đạp đổ tất cả những thành quả bao năm mẹ tôi vất vả gây dựng nên. Thời gian sau đó, tôi ân hận và dằn vặt khủng khiếp. Nhiều đêm thấy mẹ tôi nằm trong phòng âm thầm khóc mà sống mũi tôi cay cay.

Có hôm tôi sang nhà ngoại gặp vợ con nhưng vợ tôi nhất quyết không thèm gặp. Tôi phải tạm ra ngoài lánh mặt cho khuất mắt vợ. Đến đêm, tôi mới dám trở về. Cũng may, mẹ vợ vẫn thương con rể nên cố tình sắp xếp chỗ cho tôi được ngủ cùng phòng với con. Nửa đêm không ngủ nổi, tôi ngồi dậy nhìn vợ con đang ngủ ngon lành mà nước mắt cứ tuôn trào.

Chính những ngày tháng sau khi tay trắng, tôi đã nhận ra được những thứ giá trị nhất của cuộc đời mình. Một ngày, tôi quyết tâm sang nhà vợ đón vợ con về lại nhà. Tôi cũng hứa trước bố mẹ vợ, mẹ đẻ, vợ con rằng sẽ thay đổi. Nếu vẫn chứng nào tật ấy tôi sẽ tự hủy hoại bản thân vì không còn đáng sống trên đời này nữa do chỉ làm khổ vợ con, khổ mẹ già.

Cũng may, trước quyết tâm thay đổi bản thân của tôi, tôi được mẹ và vợ lại tin tưởng. Chính vợ tôi đã đưa cho tôi 15 triệu để tôi tự kinh doanh một nghề tôi thích và bắt đầu cuộc sống. Mẹ tôi còn chút hồi môn ngày cưới cũng đưa cả cho con trai.

2

Tôi đã là chủ của một doanh nghiệp may thành công và có tiếng trên địa bàn thành phố (Ảnh minh họa)

Thế chấp thêm ngân hàng căn nhà đang ở, tôi vay thêm được vài trăm triệu và bắt đầu khôi phục lại xưởng may trước của mẹ. Mẹ cũng hỗ trợ giúp tôi liên hệ lại với các mối lấy hàng, nhập hàng trước kia. Nhờ uy tín của mẹ, nhờ thật sự chăm chỉ và cầu tiến trong kinh doanh của tôi, tôi đã là chủ của một doanh nghiệp may thành công và có tiếng trên địa bàn thành phố.

Những gì tôi kể trên, có thể với nhiều người chưa từng trải thì đó có vẻ khó tin. Song đó hoàn toàn là sự thật các bạn ạ. Giờ 40 tuổi rồi, đã trải qua bao thất bại, cay đắng, tủi nhục, tôi đã hiểu được đâu là giá trị của cuộc sống dù đã quá muộn màng. Những người đàn ông nào đã từng rơi vào vũng lầy như tôi thì hãy cố lên. Hãy là một người đàn ông của gia đình và là niềm tự hào, là tấm gương của con mình nhé dù phía trước rất gian nan.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.