Nửa đêm tỉnh giấc, tôi điếng người nhìn chồng “lau mồ hôi” cho em nuôi

Tìm chồng hết sân rồi trong nhà không thấy đâu. Ngó qua phòng em nuôi xem thế nào, tôi đứng hình nhìn chồng đang ở trong đấy “lau mồ hôi” cho em nuôi yêu quý.

Nửa đêm tỉnh giấc, tôi điếng người nhìn chồng “lau mồ hôi” cho em nuôi

Vợ chồng tôi đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp, kết hôn khi 2 vợ chồng mới đi làm được 2 năm nên cuộc sống gặp khá nhiều khó khăn. Thời gian đầu vợ chồng tôi phải đi thuê nhà trọ ở khá trật trội, nhưng cũng may nhờ giời sau 8 năm thì chúng tôi cũng tích cóp được 1 khoản tiền lớn và vay mượn thêm để mua căn chung cư trên này.

Từ hồi có nhà, gia đình tôi cũng bớt đi 1 khoản tiền vào mỗi tháng, giờ chúng tôi chỉ làm và trả nốt số nợ kia rồi nuôi con thôi. Có nhà rộng rãi vợ chồng tôi thường xuyên mời họ hàng ở quê lên chơi ít hôm. Và đến khi cô em gái nuôi của chồng đỗ đại học, chồng tôi bàn với tôi mở lời nói với bố mẹ nuôi để Thúy (cô em nuôi) vào nhà tôi ở cho đỡ tốn tiền nhà, lại ăn uống cho đảm bảo.

Cứ thế Thúy lên ở với vợ chồng tôi suốt những năm tháng đại học, thằng Bi con trai tôi lại quý cô Thúy nên lúc nào cũng bám lấy cô theo đi khắp nơi. Kể ra từ ngày có cô em nuôi về ở cùng tôi cũng nhàn hẳn đi, tự nhiên về nhà có người dạy cu Bi học và chơi cùng nó. Nhìn Thúy xinh lại hiền nữa tôi phải dặn em đi học đừng có chơi bời rồi yêu đương linh tinh kẻo bị lừa thì khổ, Thúy chỉ cười và lắc đầu bảo tôi đừng lo. Cứ thế cuộc sống chị em ngày càng khăng khít và vui vẻ, nhưng đến 1 hôm tôi choáng váng khi phát hiện ra sự thật giữa chồng và em nuôi hiền lành.

Hôm đó Thúy ốm sốt nên phải nghỉ học ở nhà, lo cho em tôi cũng xin nghỉ sớm về nấu cháo giải cảm cho nó rồi bắt chồng chạy ra hiệu mua thuốc về. Ăn cháo, uống thuốc xong nhìn Thúy cũng đỡ phần nào tôi yên tâm dỗ cu Bi đi ngủ rồi quay vào phòng nghỉ ngơi luôn. Đêm đang nằm ôm chồng ngủ ngon bỗng dưng anh bỏ tôi dậy ra ngoài.

Cứ tưởng chồng đi vệ sinh nên thôi, tôi nhắm ngủ tiếp ai ngờ anh đi cả nửa tiếng đồng hồ không thấy vào. Sợ chồng làm sao tôi vội ra nhà vệ sinh xem, nhưng không anh không có ở đó. Tìm chồng hết sân rồi trong nhà không thấy đâu, ngó qua phòng em nuôi xem thế nào tôi đứng hình nhìn chồng đang ở trong đấy “lau mồ hôi” cho em nuôi yêu quý.

– Sao anh giờ với sang với em. Anh biết em nhớ anh đến thế nào không, em ốm mà anh thờ ơ như thế sao?

– Anh xin lỗi, anh phải lừa để cho vợ ngủ say mới sang phòng em được. Thôi giờ thì chúng mình có thể ở bên nhau rồi, em ốm thế này anh xót quá. Thôi để anh chữa bệnh cho em và cho cả anh nữa nhé.

– Anh hôm nay phải bù cho em đấy nhé. Cả tuần này em mới được gần anh, được ôm lấy người đàn ông mình yêu vào lòng rồi.

– Tất nhiên rồi, nhưng em nhớ kêu bé thôi nha. Để vợ anh mà nghe thấy thì to chuyện mất. Thôi tập trung chuyên môn thôi, anh nhớ em quá cơ.

em-nuoi3-blogtamsuvn

Nhà này không nuôi gái đ*** (ảnh minh họa)

Đứng nép vào cửa nhìn vào trong mà tôi đau tái tê lòng. Hóa ra chồng và đứa em nuôi này đã qua lại với nhau bao lâu rồi mà tôi không hề hay biết. Bao lâu nay tôi đang nuôi 1 kẻ cướp chồng của mình thế này ư? Cứ nghĩ giữa họ chỉ là tình cảm anh em nuôi đơn thuần. Vậy mà tôi cứ nghĩ cô ta hiền lành, nhưng không sau cái vỏ bọc ấy lại là 1 con người đáng sợ đến ghê tởm.

Lê từng bước chân nặng nề vào phòng em nuôi. Tôi đứng trước giường họ hắng 1 tiếng thật to rồi tặng chồng 1 cái tát thật đau rồi quát.

– 2 người giỏi lắm, dám làm việc tày trời trong ngôi nhà này. Có giỏi thì làm nữa đi, làm nữa đi. Tôi sẽ chống mắt nhìn 2 người vui vẻ được đến đâu. Còn cô, cô biến khỏi nhà tôi ngay. Nhà này không nuôi gái đ***.

– Vợ…. anh… anh chỉ giúp cô ấy “lau mồ hôi” thôi mà. Bọn anh không làm gì hết.

– Lau mồ hồi? Lau mồ hôi đến mức phải lột hết đồ của nhau ra như thế này ư? Đủ rồi, 2 người cút ngay khỏi đây. Tôi ghê tởm cái ngữ anh – em nuôi nhà các người.

Như hóa điên vì chuyện này, tôi đuổi cả chồng lẫn con bé đó ra ngoài giữa đêm mặc cho họ có cầu xin tha thứ các kiểu. Tha thứ, tôi không phải là người phụ nữ vị tha trong chuyện này. Tôi hận họ và muốn họ phải trả giá khi mối quan hệ “anh – em nuôi” của họ vỡ lở.

Thử xem thiên hạ sẽ cười vào mặt họ thế nào. Còn người đàn ông đó, liệu có đáng mặt là chồng tôi nữa hay không? Tôi nên ly hôn để chấm dứt tất cả với anh ta hay chấp nhận cho anh ta 1 cơ hội quay về để con trai không phải chịu điều tiếng bố mẹ ly hôn đây?

Theo Một thế giới

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

60 queries in 3.050 seconds.