Nỗi đau cùng cực của mẹ trẻ mới sinh, chồng cắm xe bỏ đi biệt tích

Tôi gần như muốn phát điên vì mệt mỏi quá. Con mới hơn 1 tháng mà chồng đã lô đề, cắm xe bỏ đi biệt tích. Hàng ngày cứ 4 giờ sáng lại nghe tiếng bà cụ chồng chửi rủa...

Nỗi đau cùng cực của mẹ trẻ mới sinh, chồng cắm xe bỏ đi biệt tích

Shares

Chào bạn đọc tâm sự , đây là lần đầu tiên tôi dám trải lòng ra khi cuộc sống của mình đang rơi vào bế tắc, cùng cực. Giờ tôi chẳng biết phải sống sao , chỉ muốn chết đi cho xong nhưng cứ nghĩ đến con nhỏ là ứa trào nước mắt.

Cuộc đời tôi từ nhỏ đến bây giờ là những nỗi đau chồng chất. Từ nhỏ, tôi lớn lên trong sự nghèo khó, lênh đên trên sông từ tấm bé, bởi bố mẹ tôi làm nghề chài lưới.

Mẹ tôi rất khổ, lúc lấy bố tôi, bà nội không cưới hỏi cho vì nhà quá nghèo. Ngày cưới, cả gia đình khóc vì thương mẹ quá. Về nhà chồng, mẹ chịu bao khổ cực vì hết lần này đến lần khác bị bố tôi đuổi đánh.

Có lần, ông ấy lấy cả cái điếu cày phang vào đầu rồi nằm đau cả năm trời. Nhưng mẹ nào có được buông tha, cứ đau nằm xuống là ông ấy chửi mắng bắt dậy làm việc.

Chị em tôi cũng bị nhiều trận thừa sống thiếu chết, đến khi tôi chuẩn bị lấy chồng cũng là lúc bố mẹ tôi ly hôn. Vì càng ngày, bố tôi càng nát rượu, đánh đập mẹ tôi thường xuyên.

Các em tôi cũng thường xuyên chịu đòn. Hai đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi học mà bố tôi lấy sách của chúng ra đem đốt hết không cho đi học. Ngày bé, có lần tôi bị bố hắt nguyên một chậu nước lạnh vào đúng mồng 2 Tết vì dám đi chơi với bạn đến đêm mới về. Các em thì có lần ông ấy lấy hương ra đốt rồi đánh tát vì dám đi ăn sinh nhật của bạn.

Ký ức tuổi thơ của tôi là những chuỗi ngày đau khổ vì sống cùng người bố như vậy. Thế nhưng, đến khi đi lấy chồng cũng không được sung sướng gì. Ngày cưới, ông ấy bảo sẽ rắc vôi sau chân tôi, còn mẹ thì cứ lặng lẽ rơi nước mắt. Sau đó, mẹ kể, ông ấy suốt ngày rượu chè không làm ăn gì, đem tất cả tài sản trong nhà đi bán hết.

Mẹ tôi sau khi ly hôn chẳng có nhà để ở, phải ở nhờ nhà của cậu tôi. Hai đứa em cũng sống cùng mẹ, khó khăn thiếu thốn nhưng cuộc sống của mẹ và các em tôi đỡ bị dày vò hơn.

Về nhà chồng, những tưởng cuộc sống của tôi sẽ sang trang mới, thế nhưng tôi đã lầm. Ngày về ra mắt, tôi đã thực sự sốc vì nhà chồng tôi cũng cực nghèo khó. Bà của chồng tôi thì khó tính lại chua ngoa nên mẹ chồng không ở cùng được, hai mẹ con chửi nhau rồi bỏ đi ở nhà hàng chục năm rồi.

Bà cụ ấy chua ngoa đến rỗi không ai ở cùng được, đến con trai bà ấy – là bố chồng tôi cũng không chịu được phải dọn đi. Đến khi tôi về làm dâu, ông ấy mới về ở cùng. Nhưng, cưới xong là chuỗi ngày kinh khủng, còn khổ sở hơn cả thời gian tôi sống cùng bố đẻ.

Chồng tôi hơn tôi 1 tuổi, lười làm và hay chơi bời đủ kiểu. Lúc tôi mang bầu, anh ta ngoại tình năm lần bảy lượt rồi lừa dối tôi.

Thời gian đó, tôi khóc cạn nước mắt vì chồng ngoại tình, bà nội chồng lại khó tính, suốt ngày dọa đuổi vợ chồng tôi đi vì nhà là của bà ấy. Ngay cả rửa bát mà dùng hai nước cũng bị bà ấy chửi, quét nhà mà dùng chổi mới cũng chửi…

Chồng tôi không chỉ như vậy mà còn chơi bời suốt ngày. Nghiện điện tử, có hôm chơi thâu đêm không về. Rồi có những lần còn bỏ đi cả tuần không về, cắm hết giấy tờ xe. Tôi bao nhiêu lần đi chuộc về và có nói chuyện nhưng chứng nào tật nấy.

Có những hôm 12 giờ đêm mà tôi phải đứng ngoài đường khóc vì tủi phận. Tôi buồn quá không biết nói cùng ai.

Bây giờ, khi tôi sinh mới được hơn 1 tháng, chồng tôi chơi lô đề nợ nần, cắm xe bỏ đi biệt tích. Trong nhà thì cứ 4 giờ sáng là bà ấy chửi. Tôi gần như phát điên mất mọi người à. Mệt mỏi vô cùng mà chẳng biết phải làm gì nữa.

Mọi người có thể chỉ cho tôi con đường đi nào đó lúc này với? Ly hôn thì tôi không thể về nhà mẹ đẻ vì mẹ cũng đã quá khổ rồi. Liệu tôi có nên lên chùa nương nhờ cửa phật? Chứ cứ sống như thế này rồi cũng có ngày tôi hóa điên mất. Tôi không biết phải đi đâu về đâu nữa. Xin hãy giúp tôi.

Theo Người Đưa Tin

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.