Nhiều người khuyên tôi nên chia tay bạn trai nghèo khó

Bạn tôi nói, lấy người có tiền, ở lâu với người ta, được sung sướng, rồi từ từ cũng có tình cảm. Tôi có nên dứt khoát với anh để cả hai khỏi dằn vặt?

Nhiều người khuyên tôi nên chia tay bạn trai nghèo khó

Shares

Tôi 25 tuổi, sinh trưởng trong một gia đình khá giả nhưng không hạnh phúc. Ba mẹ ly dị từ khi tôi còn nhỏ, ba để lại cho mẹ và 3 chị em tôi căn nhà 5 tầng rồi bỏ đi biền biệt từ khi tôi học lớp một, không còn liên quan hay hỏi han gì nữa. Mẹ cũng không để ý con cái nhiều, chỉ thích cờ bạc và tụ tập bạn bè đi chơi. Hai chị gái tôi đều lấy chồng là những người nhiều tiền, đại gia nên cuộc sống không vất vả gì, tuy nhiên tôi lại thấy các chị ấy không hạnh phúc. Mặc dù được ở nhà lầu, xe hơi, không cần phải đi làm, chỉ việc ở nhà trông con, nhưng chồng đi suốt, cũng không quan tâm, để ý, dành nhiều thời gian cho vợ con, đời sống tinh thần không được chiều chuộng gì. Nhìn gia đình mình phức tạp và nhiều chuyện buồn như vậy, tôi chỉ mong kiếm được ai đó yêu thương mình thật lòng, cùng nhau cố gắng sống đến cuối đời, đó là điều giản dị tôi mong có được trong cuộc sống của mình.

Mẹ và hai chị lúc nào cũng nói tôi phải kiếm ai đó khá giả một chút, có nhà cửa, việc làm ổn định mới yêu, tính chuyện cưới xin cũng đỡ khổ, nếu được thì phải lấy ai chăm lo cho mình. Người yêu tôi chỉ là dân tỉnh, gia cảnh bình thường, làm công việc văn phòng cho nên cũng không thể nào mua nhà ở Sài Gòn phồn hoa được. Anh là người hiền lành, có ý chí, chúng tôi yêu nhau bằng tình cảm chân thành, ở bên anh tôi thấy rất hạnh phúc. Yêu nhau 2 năm, giờ anh ấy đã dành dụm được ít tiền để tổ chức đám cưới với tôi, nhưng mẹ và chị lại không đồng ý, nói tôi cũng có nhan sắc, không thiếu người theo đuổi, không nên cưới người nghèo như vậy.

Thực sự có những lúc tôi đã nghĩ chỉ cần có tình yêu chân thành, con người ta có thể vượt qua tất cả, tôi cố gắng đấu tranh cho tình yêu của mình nhưng càng ngày càng bất lực trước những sức ép từ phía gia đình, dư luận. Tôi bắt đầu đắn đo, liệu có đúng đã qua rồi cái thời một túp lều tranh hai trái tim vàng? Từ trước giờ, tôi luôn được gia đình bao bọc, ở nhà không phải lo gì, giờ lấy nhau ra ở thuê rồi phải cùng anh cáng đáng cuộc sống vợ chồng, liệu tôi có thấy hối hận không? Bạn bè xung quanh cũng nói tôi hãy suy nghĩ thật kỹ. Những đứa bạn tôi có chút nhan sắc đều đã lấy chồng và ổn định, chồng đều có nhà, xe hơi, hết mực yêu thương và chiều chuộng, cuộc sống không phải vất vả, suy nghĩ gì. Nó khuyên tôi còn trẻ, lại xinh xắn, có công việc tốt, ổn định, không phụ thuộc ai, nhà lại thành phố, khá giả như vậy, cần gì phải lựa chọn vào con đường nhiều khó khăn thế.

Tôi đang quen sống sướng, liệu có chịu nổi áp lực cơm áo gạo tiền không? Lúc đó không có tiền, vợ chồng cũng lục đục cãi nhau, chẳng còn cảm nhận nổi tình yêu nữa. Tôi không phải người ham những hư danh, vật chất nhưng khi ra ngoài xã hội, đi làm rồi đối mặt với thực tế cuộc sống, nhiều lúc cũng thấy mệt mỏi, muốn gục ngã và buông xuôi tình yêu này. Trước đây, tôi suy nghĩ khá đơn giản, cứ ráng học cho giỏi, sau đó ra trường đi làm, kiếm chừng 10-15 triệu mỗi tháng, như vậy có thể lo cho cuộc sống sau này rồi. Nhưng tôi đã lầm, bằng đại học không phải tất cả, sau nhiều năm đi làm tôi cũng chỉ là nhân viên hành chính bình thường, lương được trả khoảng 8 triệu, chắc có lẽ do tôi còn nhiều thiếu sót, không tài giỏi như vẫn nghĩ.

Tôi không biết tương lai nếu cả hai đứa cùng cố gắng, nỗ lực hết sức mình, có thể cùng nhau vượt qua mọi chuyện, có mức lương cao hơn, đời sống tốt hơn hay không. Tôi cảm thấy bối rối và mệt mỏi trước những áp lực vô hình của cuộc sống. Gia đình nói nếu tôi mà lấy anh sẽ từ mặt, không giúp đỡ bất cứ chuyện gì, có khổ tôi tự mà chịu. Thật ra mẹ tôi cũng nợ nần cờ bạc số tiền rất lớn ở thời điểm này, lên đến tiền tỷ, gia đình cũng không còn giàu có gì, tôi không biết có nên hy sinh tình cảm của mình, lấy người giàu một chút, thương mình, lo được cho mình và lo cả cho mẹ tôi nữa không. Dù gì mẹ vẫn là mẹ, tôi không bỏ được.

Tôi viết ra những dòng này chỉ mong nhận được sự chia sẻ và lời khuyên của mọi người. Thời gian này tôi áp lực và căng thẳng rất nhiều bởi những suy nghĩ trái ngược nhau. Tình cảm và vật chất, rốt cuộc cái nào mới là quan trọng? Bạn tôi nói, lấy người có tiền, ở lâu với người ta, được sung sướng, rồi từ từ cũng có tình cảm. Tôi có nên dứt khoát với anh để cả hai khỏi dằn vặt nhau về chuyện mua nhà, cưới xin?

Tôi không còn trẻ, đã đến tuổi nghĩ đến chuyện ổn định và lập gia đình, anh cũng vậy. Mặc dù tôi biết anh sẽ rất đau khổ nhưng mong anh kiếm được ai xứng đáng hơn tôi, một người có gia cảnh bình thường, có thể cùng anh cố gắng cho cuộc sống. Tôi cũng buồn trước những phũ phàng của hiện thực cuộc sống, nó không phải như mình vẫn mơ mộng về một tình cảm chân thành và tình yêu gắn bó đến cuối đời. Có phải tôi đã quá ích kỷ, sợ khổ, sợ gian nan nên không dám thử đấu tranh? Nhìn xung quanh, bạn bè tôi ai cũng lấy chồng khá, có cuộc sống ổn định, thật sự nhiều lúc có chút chạnh lòng lắm. Cảm ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự của tôi.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.