Nhiều lần muốn tự tử vì mất cái ngàn vàng

Trong tiềm thức của tôi, màng trinh quan trọng lắm. Tôi sợ khi ai đó biết mình không còn nữa, họ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường. Lỡ họ làm tổn thương, ba mẹ tôi chắc sẽ chết mất.

Nhiều lần muốn tự tử vì mất cái ngàn vàng

Shares

Trải qua mối tình thấm đẫm nước mắt cách đây 2 năm, tôi vẫn còn đau, không tự tin để bước tiếp. Tôi sợ những lời nói ngọt ngào của một chàng trai nào đó, sợ bị họ lừa dối làm vết thương 2 năm về trước đau thêm. Tôi luôn sống trong quá khứ, trong nỗi sợ hãi, nội tâm luôn dằn vặt.

Ngày ấy tôi nhận lời yêu anh, ngây thơ và dại khờ lắm. Hạnh phúc ngập tràn, tôi cảm giác như ở thiên đường, từ bé đến lớn chưa có chàng trai nào yêu tôi nhiều như anh. Thời gian cứ trôi, một ngày do tai nạn trong lúc âu yếm, tôi bị rách màng trinh (không phải do quan hệ tình dục). Tôi rất hoang mang, lo lắng, do thiếu hiểu biết về tình dục tôi đã mắc những sai lầm liên tiếp.

Tôi đã quan hệ với anh vì nghĩ rằng rách màng trinh rồi thì giờ có quan hệ hay không cũng như nhau. Ngày tháng tiếp theo tôi và anh vẫn hạnh phúc, 3 tháng sau anh nói lời chia tay. Tôi khóc không thành tiếng, không tin anh là người xấu, Sở Khanh. Với suy nghĩ tôi là người con gái anh yêu, sẽ không thể nào tôi nhìn nhầm anh được.

Tôi cố gắng níu kéo, thời gian được một năm chúng tôi chia tay hẳn, sau một năm nữa anh lấy vợ. Tôi ôm nỗi đau đến giờ. Tôi luôn dằn vặt bản thân vì những suy nghĩ non nớt, thần tượng hóa tình yêu để rồi ôm nỗi đau suốt 2 năm, cứ nghĩ như mới hôm qua.

Trong tiềm thức của tôi, màng trinh quan trọng lắm. Tôi sợ khi ai đó biết mình không còn nữa, họ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường. Lỡ họ làm tổn thương, ba mẹ tôi chắc sẽ chết mất. Với ba mẹ, tôi luôn là đứa con gái ngoan hiền, đảm đang, là người chị cho đứa em noi theo. Không ngờ khi đi học đại học tôi lại để chuyện ấy xảy ra. Tôi luôn tự tin mình sẽ không bao giờ để mất cái đó. Suy nghĩ phong kiến nên lại càng đau khổ và dặn vặt bản thân mình hơn.

Hiện giờ tôi đang là cô gái làm trong ngành công nghệ thông tin, ngoài ra còn kinh doanh ngoài nữa. Cuộc sống cứ trôi, gánh nặng kinh tế gia đình, công việc áp lực, tôi lại tránh xa các mối quan hệ, thu mình trong vỏ bọc mạnh mẽ, chưa bao giờ tôi có một đêm không khóc kể từ ngày đó xảy ra. Tôi sợ mình sẽ gục ngã, sẽ tồn tại chứ không còn đúng nghĩa là sống nữa, chỉ muốn kiếm tiền, về nhà đóng chặt phòng mình lại và hồi ức chuyện đã qua.

Tôi không thể thoát ra khỏi suy nghĩ đó được. Có phải tôi đang gặp vấn đề về tâm lý, tôi phải giải thoát cho bản thân bằng cách nào đây? Tôi luôn có ý định tự tử nhưng nghĩ về gia đình tôi lại thấy mình có lỗi rất nhiều, giờ tôi đau khổ lắm, không thể chia sẻ, không đủ tự tin để nói với ai nghe chuyện đã qua. Tôi sợ trong mắt bạn bè không còn là đứa bạn đoan chính, mạnh mẽ mà họ nhìn thấy hàng ngày nữa. Tôi mệt mỏi, bế tắc lắm, xin hãy giúp tôi.

Theo VnExpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.