Người cha giả gái hơn 4 năm nuôi con: “Tôi hối hận vì đã đòi ăn sáng”

Giá mà tôi dậy sớm đi chợ cho vợ thì đã không xảy ra cơ sự này. Giá mà tôi không đòi ăn sáng, không để vợ tôi phải vất vả rời giường khi thời tiết đầy sương mù như vậy...

Người cha giả gái hơn 4 năm nuôi con: “Tôi hối hận vì đã đòi ăn sáng”

Shares

Xin chào mọi người!

Tôi không ngờ câu chuyện về 1 phần cuộc đời tôi “Vợ mất, tôi phải giả gái suốt hơn 4 năm qua để làm mẹ của con gái” lại nhận được nhiều sự quan tâm của mọi người đến vậy. Tôi đã nhận được rất nhiều mail làm quen và chia sẻ của độc giả do mục chuyển đến. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi xin phép không trả lời một ai bởi tôi không muốn cuộc sống hiện nay của tôi và cháu Hạ Nhi bị xáo trộn.

Hiện nay Hạ Nhi đang đọc lớp mầm non ở gần công ty tôi. Con cũng đã quen với việc buổi sáng bố đưa đến trường, buổi tối mẹ sẽ xuất hiện. Dù là con gái nhưng con rất quả quyết bảo vệ ý kiến của mình và bênh vực bố mẹ. Mặc dù vậy, tôi vẫn đang phải nhọc nhằn đối phó với những câu hỏi ngày một sắc sảo thông minh hơn của con.

Nhiều khi thấy con nhìn tôi chăm chú, tôi chột dạ và lảng tránh ánh mắt con bằng cách nói chuyện với con để con phân tán tư tưởng, bớt săm soi hình dáng của tôi. Tôi biết mình không giấu giếm con được lâu nữa. Rồi một ngày nào đó cái kim trong bọc này sẽ lộ ra. Có thể tôi sẽ làm tổn thương đến con, nhưng hơn ai hết, tôi là người hy vọng con được hạnh phúc nhất.

Làm sao để con bình thản chấp nhận chuyện mẹ đã không còn trên đời này, làm sao để con chấp nhận người bên con mỗi tối chính là người cha đang giả gái luôn là nỗi trăn trở khiến tôi không sao ngủ được. Đêm ôm con vào lòng, tôi chỉ ao ước con mãi mãi bé nhỏ như vậy để sống dưới đôi cánh che chở của tôi. Tuy tôi biết suy nghĩ như vậy là ích kỷ, nhưng ai ở trường hợp của tôi sẽ thấu hiểu.

Dù con chưa thật sự hiểu cặn kẽ nhưng tôi vẫn thường kể cho con nghe về chuyện của bố và mẹ, về những năm tháng đại học khi chúng tôi mới biết nhau. Hồi ấy tôi là một gã mọt sách ngốc nghếch và ngây thơ lắm, chưa biết yêu đương là gì. Mới cầm tay bạn gái thôi là tôi mặt đỏ không dám ngẩng đầu lên nhìn ai nữa. Tôi quen mẹ của Hạ Nhi trong một buổi sinh hoạt đoàn. Mẹ Hạ Nhi là người rất năng động, luôn vui vẻ, lạc quan. Nhìn qua thì chẳng có chút gì hợp với một gã rụt rè chỉ biết học hành như tôi. Thế nhưng rồi chúng tôi vẫn yêu nhau. Thời gian đó là những ngày tháng kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong tôi.

Vợ tôi mất trong một buổi sáng mờ sương đi chợ sớm. Khi cả tôi và con còn đang cuộn tròn trong chăn thì vợ tôi đã dậy lục đục vo gạo nấu cơm. Trong cơn mơ màng tôi vẫn nghe thấy tiếng lạch cạch phát ra từ chiếc nồi cơm điện, tiếng khép cửa khe khẽ, rồi tiếng dép lê loẹt quẹt của vợ tôi đi ngoài ngõ. Khi đó, công việc của tôi vẫn chủ yếu ở phòng thí nghiệm. Thông thường buổi tối tôi về rất muộn nên sáng ra thì ngủ nướng chờ tới khi cơm chín vợ sẽ gọi dậy.

Nhưng hôm đó, tôi nằm rất lâu mà vẫn chưa thấy tiếng vợ mở cửa đi vào. Đến khi con ngọ nguậy vì ướt mông, tôi mới choàng tỉnh giúp con thay tã sau đó bồng con đi lại trong nhà. Chờ đợi mãi, từng giây phút trôi qua tôi càng thấy kỳ lạ. Bình thường vợ tôi không khi nào về muộn như vậy. Cô ấy luôn ý thức được giờ giấc tôi đi làm và con thức dậy. Một sự lo lắng không rõ nguyên nhân cứ ùn ùn kéo đến, cộng thêm tiếng khóc của con khiến tôi càng bối rối và sốt ruột. Tôi gọi điện nhưng điện thoại của vợ tôi đang bỏ quên trên bàn.

Chờ đợi mãi tới hơn 8 giờ sáng, đã muộn giờ đi làm, tôi đành gõ cửa nhà hàng xóm nhờ bác gái bên đó trông giúp con một lúc để đi tìm vợ. Hạ Nhi lúc này đã uống tạm được chút sữa bột và giờ đang ngủ ngoan. Tôi lấy xe men theo đường từ nhà ra chợ, đi được một đoạn thì gặp một đám người tụ tập bàn tán xôn xao. Dưới đường là vệt máu và bản vẽ một vụ tai nạn nào đó cảnh sát vẫn đang giải quyết. Nhìn thấy chiếc xe của vợ tôi nằm chỏng chơ ở đó mà tôi sững sờ. Lắp bắp mãi tôi mới hỏi được người bị nạn hiện ra sao. Sau đó dưới sự trợ giúp của một người đi đường, tôi được chở vào viện nơi vợ tôi đang cấp cứu.

Vợ tôi không kịp nói với tôi một lời cuối. Đợi tôi là tấm khăn trắng muốt che kín đầu và khuôn mặt tái nhợt của vợ. Tôi chỉ biết ôm chặt lấy cô ấy mà gào khóc. Cuộc sống của chúng tôi đang vô cùng tốt đẹp, một nhà ba người hạnh phúc và vui vẻ. Vợ tôi mới 26 tuổi đời, còn quá trẻ, cô ấy chưa được hưởng thụ cuộc sống mà tôi luôn thề hứa mang tới cho vợ con. Con chúng tôi cũng vừa mới chào đời, còn chưa nhìn rõ mặt mẹ mà đã phải chia lìa.

Father with Arms Open to Hug Daughter

Tôi vẫn sẽ tiếp tục giả gái đến khi nào không thể giấu giếm con được nữa (Ảnh minh họa)

Cú sốc này khiến tôi cảm thấy suy sụp, không thể đứng dậy được. Nhiều đêm tôi ôm di ảnh của vợ mà rơi nước mắt thương vợ. Giá mà tôi dậy sớm đi chợ cho vợ thì đã không xảy ra cơ sự này. Giá mà tôi không đòi ăn sáng, không để vợ tôi phải vất vả rời giường khi thời tiết đầy sương mù thì gia đình chúng tôi đã không rẽ ngang như vậy.

Đến giờ nỗi đau mất vợ bị tôi gói ghém lại, cất giấu ở một nơi thật sâu trong trái tim. Tôi đang sống những ngày giả gái vui vẻ với con gái. Chúng tôi sẽ tiếp diễn tình trạng này đến khi nào không thể giấu giếm được nữa. Lúc đó tôi sẽ mở lại vết thương cũ để san sẻ với con và được con gái san sẻ.

Mọi người đừng đánh giá tôi quá tốt. Nếu nhìn thấy tôi ngoài đời, có lẽ mọi người sẽ bật cười và cảm thấy tôi ngớ ngẩn. Hạ Nhi đã nữ tính hơn rất nhiều, con bắt đầu thích làm đẹp và ép “mẹ” phải đẹp theo. Tôi tết tóc cho con xong, con cũng đòi tết lại giùm “mẹ”. Tôi sơn móng tay cho con, con cũng giúp “mẹ” sơn để đẹp như con. Vì thế mà thỉnh thoảng tôi vẫn để nguyên bộ móng tay đỏ chót đi làm chỉ vì quá vội vã nên quên mất việc phải tẩy móng.

Cũng có nhiều người thương cảnh gà trống nuôi con của tôi nên giới thiệu mai mối rất nhiều. Kể cả mẹ đẻ, mẹ vợ và các anh chị em trong nhà, bạn bè thân thiết cũng không yên tâm về bố con tôi nên cứ thúc ép tôi nghĩ tới chuyện đi bước nữa. Song thú thật vì chưa sẵn sàng nên tôi vẫn phụ lòng mọi người và đều từ chối.

Tôi biết, mọi người yêu quý bố con tôi nên luôn muốn những điều tốt đẹp nhất đến với chúng tôi. Nhưng bản thân tôi thấy, cuộc sống hiện giờ của 2 cha con tôi cũng đang rất tốt. Ít nhất thời điểm này, tôi muốn bù đắp cho con gái. Muốn chăm lo cho con lớn và hiểu biết hơn, có thể phân rõ phải trái, lúc đó tôi mới nghĩ tới những chuyện khác.

Hơn nữa, đến giờ phút này dù đã mấy năm trôi qua, nhưng chừng ấy thời gian vẫn chưa làm tôi quên được vợ. Mỗi đêm không ngủ được, hay những lúc tôi vui buồn, những lúc con gái bị ốm,… tôi vẫn thường xuyên nghĩ về cô ấy. Tôi vẫn nhớ cô ấy thật nhiều, thật nhiều mọi người ạ. Mai này, chắc chắn tôi sẽ kể lại cho con gái nghe về người mẹ mà con chưa từng gặp mặt.

Một lần nữa cảm ơn sự quan tâm và tình cảm của tất cả các bạn đã dành cho tôi và Hạ Nhi. Tôi hàng ngày vẫn tranh thủ thời gian check bài tâm sự của mình qua điện thoại nên vẫn đón nhận từng comment mới dành cho 2 bố con tôi. Mỗi comment chân thành của các bạn gửi, tôi coi là một lời động viên, khích lệ, cổ vũ tinh thần to lớn với tôi. Tôi mong tất cả các gia đình đều hạnh phúc trọn vẹn.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.