Ngoại tình tư tưởng với sếp

Có lúc kkông kìm nén được anh lại sang phòng ôm tôi, đôi khi tối anh buồn lại gọi điện cho tôi (chồng tôi làm xa, mỗi tuần chỉ về một lần). 

Ngoại tình tư tưởng với sếp

Shares

Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện kể về ngoại tình và đa phần đều bị ném đá dữ dội. Có một câu danh ngôn nói rằng “Họ có thể đã nghe những câu chuyện nhưng sẽ không bao giờ có cùng cảm giác với bạn”. Khi ngồi viết những dòng này, tôi mong được sự đồng cảm từ các bạn và hy vọng sẽ nhận được sự chia sẻ chân tình nhất.

Tôi, một người phụ nữ đang có gia đình hạnh phúc. Chồng tôi, dù là một công nhân lao động nhưng anh rất biết cách cư xử, hết mực thương yêu vợ con, chúng tôi đều rất được gia đình nội ngoại quý trọng. Trước đây, tôi chưa bao giờ quan tâm đến chuyện ngoại tình, đối với tôi hai từ “ngoại tình” nghe như có vẻ xa lạ, nhưng trớ trêu thay giờ tôi phải đối diện với nó.

Tôi có cái nhìn khá đơn giản về cuộc sống, bản thân là một người phụ nữ truyền thống, trong công việc tôi được cho là cũng khá giỏi giang, được sự tín nhiệm của lãnh đạo, từ trước đến giờ tôi đã gắn bó với công ty này gần 20 năm rồi. Thời gian này đối với một đời người không phải là ngắn, càng không ngắn đối với tình cảm của một con người. Vì là công ty tư nhân nên trước giờ công ty tôi chỉ có một lãnh đạo, người đàn ông này ngoài bản lĩnh công việc cũng sống khá tình cảm và là một người khá trăng hoa, đó là điều mà tôi rất ghét ở anh. Tuy nhiên, tôi và anh cũng có những lúc đồng cảm về chuyện gia đình, con cái… mà đúng hơn là tôi chỉ thường nghe anh tâm sự về chuyện gia đình anh.

Là người kinh doanh thành đạt, có tiền, anh dung dưỡng cho vợ con mình bằng một cuộc sống vật chất, nghĩ đó là thương vợ thương con, nhưng cuối cùng rồi vợ con anh cũng vì đó mà hư hỏng. Giờ thì vợ anh phải ngồi tù vì bị thưa kiện, con phải gửi học nội trú để nhà trường quản lý. Một mình anh sống trong căn nhà thênh thang, buồn tẻ… chính những nỗi buồn đó đã gặm nhấm tâm hồn anh.

Trước đây, anh thường nói là quý mến tôi, tôi nghe cũng chẳng buồn để tâm tới, chẳng mảy may xúc động, nghĩ anh có nhiều người phụ nữ bên ngoài, câu anh nói với tôi chắc cũng có thể đã nói với người phụ nữ khác. Hơn nữa, trong công việc, trong cuộc sống, anh và tôi cũng gắn bó 20 năm rồi, chuyện quý mến nhau là điều dễ hiểu.

Cho đến một ngày, khi tôi mang hồ sơ vào phòng anh, anh đã ôm chặt lấy tôi trong hơi thở gấp, anh nói yêu tôi rất lâu rồi, tình cảm anh dành cho tôi là thật lòng. Anh biết tôi là một phụ nữ son sắt, sẽ không bao giờ động lòng trước tình cảm của anh nhưng vẫn không thể không nói ra. Anh bảo nói ra để vơi bớt nỗi lòng, để tôi hiểu anh yêu tôi biết nhường nào. Tôi đẩy anh và bước ra khỏi phòng, trong lòng không có một chút cảm giác, chuyện ấy xảy ra đã cách đây hơn một năm rồi.

Tôi không ngờ rằng mình, một người phụ nữ có lý trí mạnh mẽ, bỗng dưng một ngày lại thấy “xao lòng”. Một tối tôi đến nhà anh để giao tập hồ sơ, anh ăn cơm xong, ngồi một mình ở bàn trà sau vườn, nói chuyện mà tôi thấy anh buồn vô tận. Anh vẫn nói yêu tôi nhưng hiểu tôi có cuộc sống của riêng mình, anh không có quyền làm ảnh hưởng đến gia đình tôi.

Giờ tôi và anh vẫn hàng ngày gặp nhau ở cơ quan, có những lúc không kìm nén được anh lại sang phòng ôm tôi vào lòng, thỉnh thoảng tối anh buồn lại gọi điện cho tôi (chồng tôi làm việc ở xa mỗi tuần chỉ về nhà một lần). Tôi và anh chưa bao giờ đi quá giới hạn nhưng đã đọc ở đâu đó viết: Ngoại tình tư tưởng cũng đã là ngoại tình. Tôi phải làm sao khi chúng tôi hàng ngày vẫn phải chạm mặt nhau và tệ hại hơn là con tim mình hình như đang bắt đầu loạn nhịp?

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.