Ngày 20/10 vợ kí đơn lý hôn cho chồng đến với nhân tình

Tôi không muốn tỏ vẻ yếu đuối, đáng thương hại khi chồng của mình phản bội. Đôi khi giành giật hạnh phúc không phải là cách yêu thương mà chỉ khiến mình tổn thương sâu sắc hơn mà thôi.

Ngày 20/10 vợ kí đơn lý hôn cho chồng đến với nhân tình

Shares

Trước khi cưới anh, tôi đã hoàn thành xong tấm bằng thạc sỹ và được nhận vào làm ở một công ty lớn. Ngày cưới, tôi xúng xính trong váy cô dâu hạnh phúc đi bên anh. Bố mẹ chồng cũng hết lòng ủng hộ, mọi người ai ai cũng mừng cho chúng tôi.

Vợ chồng tôi có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Chồng tôi hiền lành, sống có trách nhiệm với vợ con và gia đình.

Chúng tôi đã có một đứa con với nhau, suốt những ngày tháng tôi mang bầu, anh đều tận tình chăm sóc cho vợ. Chẳng bao giờ mà anh lại làm trái lời vợ. Anh yêu chiều tôi và chăm con hết mực. Những tưởng hạnh phúc gia đình kéo dài mãi mãi thì tôi phát hiện ra mối quan hệ ngoài luồng của anh.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày Phụ nữ rồi. Tôi tranh thủ tạt qua mấy cửa hàng để chọn quà cho mẹ chồng. Bước vào gian hàng đồng hồ, tôi định chọn một chiếc cho mẹ. Trong lúc tôi đang mải ngắm nghía, tìm chiếc đồng hồ ưng ý thì đập vào mắt tôi là chồng tôi đang vòng tay ôm eo một cô gái bên gian hàng bán đồ trang sức.

Tôi phát hiện ra chồng và nhân tình đang mua quà ngày 20/10. Bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu tôi. Tại sao giờ này anh không đi làm mà lại ở đây? Thì ra là anh đi mua quà ngày 20/10 tặng cho cô gái kia. Nhưng anh mua nhẫn cưới sao? Tôi đi vòng ra bên cạnh gian hàng bán nhẫn và đồng hồ, xoay lưng lại vờ như đang chọn đồng hồ để nghe xem họ nói gì. Tôi bật sẵn điện thoại để ghi âm lại lời họ nói.

Nhìn họ như cặp vợ chồng sắp kết hôn đi mua nhẫn cưới. Vẻ mặt ai nấy tươi rói như hoa. Cô ta nũng nịu với chồng tôi: “Anh, em thích chiếc nhẫn có đính kim cương này, vừa đẹp lại tinh tế nữa. Cách đính kim cương chìm trong mặt nhẫn như này sẽ bền hơn. Anh mua cho em nhé!”.

Chồng tôi bảo cô nhân viên lấy nhẫn ra đeo thử lên tay cô ta và nói: “Em đeo đẹp lắm, em thích gì anh cũng chiều”.

Nói rồi, chồng tôi quay lại đặt lên môi cô gái nụ hôn đắm đuối. Tôi sốc, bộ mặt thật của chồng tôi đây sao. Tôi cố đứng vững, tiếp tục đi theo hai con người đó. Họ lại vào gian hàng quần áo chọn đồ.

Cô ta thử hết chiếc váy này đến chiếc váy kia rồi xoay đi xoay lại cho chồng tôi ngắm. Anh ta nhìn chăm chú và nhận xét từng cái một. Trong khi đó anh đi mua đồ với tôi thì lúc nào cũng tỏ vẻ bận rộn, giục vợ mua nhanh còn về, còn bảo là anh không biết chọn váy.

Nhìn cách anh ta quan tâm, chiều chuộng người tình như vậy, tôi khóc không ra nước mắt. Tôi giơ máy lên chụp lại tất cả những hình ảnh đó để làm bằng chứng.

Đột nhiên cô ta nói: “Anh có chọn cái nào cho vợ không? Ngày 20/10 thì anh cũng phải có quà cho vợ anh chứ, không chị lại tủi thân đấy! Để em chọn cho nhé!”. Chồng tôi ngẩn ra rồi bảo: ‘Bà vợ béo của anh không mặc nổi những thứ này đâu, em chọn làm gì cho tốn tiền. Cô ta lúc nào cũng tỏ ra tri thức hơn người chứ thực chất thì có bằng ai”.

Những lời anh nói từng lời bên tai khiến tôi cữ ngỡ người trước mặt tôi là ai đó xa lạ. Là người mà tôi có nằm mơ cũng không nghĩ rằng lại bỉ ổi đến thế. Lúc hai người ra về, cô ta dúi chiếc túi có cái váy màu xanh bảo đem về cho tôi mặc. Tôi không còn đủ sức để đi theo họ nữa, tôi biết điểm đến tiếp theo sẽ là nhà nghỉ. Nhưng tôi không muốn chứng kiến cảnh đó.

Mọi thứ dường như sụp đổ dưới chân, tôi lảo đảo không bước đi nổi. Tôi cố gắng chọn cho mẹ chồng chiếc đồng hồ rồi gọi taxi về nhà. Tôi sợ, với tâm trạng của tôi sẽ xảy ra tai nạn mất.

Tối, tôi nằm ôm con đang ngủ, anh cầm túi quà trên tay: “Vợ yêu, anh có quà cho em này”. Tôi không nhìn vào mặt anh, chỉ cần nhìn vào khuôn mặt dối trá đó là tôi không chịu được. “Váy màu xanh hả, thôi anh giữ lại xem ai mặc được thì cho, em có rồi”.

Chồng tôi nhìn tôi giả ngây giả ngô như chưa hiểu chuyện gì. Tôi đưa mắt sang chiếc bàn bên cạnh rồi nhìn anh. Đơn ly hôn tôi đã viết và kí sẵn chỉ còn chờ chữ kí của anh và bảo:“Anh kí đi, em biết hết cả rồi. Thật ra anh cũng không cần nói xấu vợ trước mặt người tình như vậy đâu?”.

Nhìn anh ta lắp bắp không nên lời, tôi cũng không còn muốn nghe một lời giải thích gì nữa. Tôi sẽ cho anh ta toại nguyện được sống bên cạnh cô tình nhân xinh đẹp của mình. Những lời ngọt ngào giả tạo của anh ta những năm qua khiến tôi phát tởm. Nếu không bắt gặp họ như vậy, có lẽ giờ này tôi vẫn còn viễn tưởng cho mình một cuộc sống hạnh phúc do mình vẽ ra.

Sớm nhận ra được bộ mặt thật của chồng tôi cũng thấy may mắn cho mình. Bởi lẽ con trai tôi không phải sống trong một gia đình đầy những dối trá? Tôi sẽ sống tốt cho cuộc sống của hai mẹ con tôi. Ảo tưởng về quá khứ đẹp đẽ chỉ khiến cho người phụ nữ đau đớn và lụy tình. Nhưng với tôi, cái gì không xứng đáng thì tôi không cần nữa. Xây dựng hạnh phúc trên nỗi đau của người khác thì liệu họ có đáng không? Tôi sẽ chờ và mở to mắt ra để nhìn hạnh phúc của hai con người giả dối đó.

Theo Phununews

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.