“Nếu chị gái em không muốn cưới, thì hãy để em làm vợ anh”

Mẹ tôi xót anh, bảo chị rằng: “Bao nhiêu đứa chẳng đứa nào tốt bằng thằng Th đâu, mẹ nhìn người mẹ biết. Con lấy nó đi, chắc chắn đời con sướng”. Chị tôi cãi: “Con có yêu đâu mà lấy”...

“Nếu chị gái em không muốn cưới, thì hãy để em làm vợ anh”

Anh tên là Th, 29 tuổi, làm việc cách nhà 40km. Anh cao gầy, hơi đen, nhưng nhìn lâu rất duyên, luôn mặc áo sơ mi và quần kaki mỗi khi đến nhà tôi chơi. Lần nào đến, anh cũng cười chào hỏi người nhà tôi rất chân thành. Thấy bố mẹ tôi đang làm gì nặng nhọc là kéo tay áo đến làm giúp, nhiệt tình như con cháu trong nhà.

Thực tế, anh mới chỉ đến nhà tôi 8 tháng nay, nhưng tối nào cũng đến. Cứ đi làm về, tắm táp, ăn cơm tối xong là phóng xe đến nhà tôi (nhà tôi cách nhà anh chỉ 4km). Muộn đến đâu cũng đến chút rồi về. Nhưng người anh theo đuổi không phải là tôi, mà là chị gái tôi.

Sáng sớm tinh mơ anh đã phải đi làm, tối mịt mới về đến nhà, nhưng anh không ở trọ, vì sợ không nhìn thấy chị tôi mỗi ngày. Họ quen nhau trong một lần đi đám cưới, từ đó anh theo đuổi chị tôi, ròng rã tới nhà tôi mỗi tối, mưa hay gió đều tới, đến nỗi hôm nào chưa thấy anh là mẹ tôi hỏi: “Sao nay thằng Th chưa thấy đến nhỉ? Hay nó ốm?”.

Cả nhà tôi quý anh, song người quan trọng nhất là chị gái tôi thì lại không. Chị ghét anh ra mặt. Chị bảo, anh quá nghèo, quá hiền lành đến mức cù lần, khiến chị không thương nổi chứ đừng nói là yêu. Chị tôi tốt nghiệp thạc sĩ kinh tế, có nhan sắc, chị bảo: “Tao có điên đâu mà yêu nó. Đầy đứa giàu có theo đuổi tao kia kìa”.

Nhưng những người đó chẳng ai si tình như anh. Họ đưa chị tôi đi chơi bằng ô tô, mua cho chị tôi túi xách, váy áo đắt tiền, nhưng chỉ một thời gian ngắn lại cãi nhau rồi chia tay như cơm bữa.

Có những đêm anh tới nhà, biết chị tôi đã đi chơi với bạn, anh liền chào bố mẹ tôi rồi ra về. Nhưng tôi biết, anh vẫn đứng ngoài cổng, chờ chị tôi về chỉ để nhìn thấy chị sau đó mới về. Đến hay đi, anh đều tắt máy từ ngoài ngõ, dắt xe vào để không làm ầm ĩ hàng xóm láng giềng nhà tôi.

Chị tôi đi với bạn tới 11 giờ đêm mới về, có hôm cãi nhau với bạn trai nên trút giận sang anh. Chị chửi mắng anh đừng tới nhà làm phiền chị nữa, cả đời này chị sẽ không bao giờ yêu anh, dù có gả cho bất kỳ kẻ nào cũng không gả cho anh. Anh không nói một lời, mặc chị mắng nhiếc, cho tới khi hả dạ, chị mở cổng đi vào, đóng sầm lại trước mặt anh, anh mới lủi thủi dắt xe ra về.

Tôi biết mình thích anh, yêu anh từ khi chứng kiến cảnh anh bị ốm, ho sù sụ, vẫn tới đứng trước cổng nhà tôi, chờ chị về. Anh cố kìm nén tiếng ho, sợ bố mẹ tôi biết. Tôi mở cổng bảo anh vào nhà ngồi, anh không vào, nói sẽ làm phiền gia đình nghỉ ngơi. Anh chờ bên ngoài là được. Nhưng chị tôi về, liếc mắt một cái cũng không thèm nhìn anh, lạnh lùng đi vào nhà. Anh nói với tôi: “H về an toàn là được rồi, thôi anh về đây, em vào nhà đi kẻo lạnh”.

Mẹ tôi xót anh, bảo chị rằng: “Bao nhiêu đứa chẳng đứa nào tốt bằng thằng Th đâu, mẹ nhìn người mẹ biết. Con lấy nó đi, chắc chắn đời con sướng”. Chị tôi cãi: “Con có yêu đâu mà lấy”. Mẹ tôi lắc đầu nói: “Không yêu nó thì nói cho nó biết để nó đừng đến nữa, nhìn nó như thế mẹ cũng thấy xót mà sao con không động lòng”.

chị gái

Nếu chị gái em không muốn cưới, thì hãy để em làm vợ anh. (Ảnh minh họa)

Chị bảo: “Tình yêu tự xuất phát từ cảm xúc, chứ có phải muốn yêu ai là yêu được đâu. Mà con nói nhiều rồi, anh ta đâu có nghe. Mẹ bảo được thì mẹ tống cổ giúp con, chứ để thế con cũng thấy phiền”.

Sau lần nói chuyện đó, không thấy mẹ và chị nói chuyện về anh nữa. Anh vẫn cứ âm thầm đến, dù mẹ tôi từng khuyên nhủ nhưng anh chỉ cười nói, bao giờ H lấy chồng thì cháu không tới nữa. Chẳng ai lay chuyển được sự si tình của anh.

Tôi nghe mọi người nói chiều qua anh đi làm về gặp cơn mưa bão nên bị cảm lạnh, nay phải nghỉ nằm ở nhà. Tôi muốn đến thăm, nhưng chẳng biết lấy lý do gì. Nhiều khi tôi muốn nói với anh, đừng quan tâm tới chị em nữa, hãy làm bạn trai của em đi. Nếu chị gái em không muốn cưới, thì hãy để em làm vợ anh. Nhưng lại xấu hổ không dám nói. Tôi muốn theo đuổi anh, nhưng nên bắt đầu như thế nào đây, để cả bố mẹ, chị gái tôi và anh không cảm thấy ngượng ngùng? Liệu rằng có nên không?

Theo Afamily

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

98 queries in 0.560 seconds.