Nên chọn hạnh phúc hay tiền bạc

Nếu chọn hạnh phúc thì được đưa đón con đi học mỗi ngày, thảnh thơi ăn sáng cùng chồng nhưng không thể đổi căn nhà 25 m2, chẳng dư giả để đi du lịch.

Nên chọn hạnh phúc hay tiền bạc

Shares

Tôi sinh hai bé khá gần, một bé hơn bốn tuổi, một bé 19 tháng. Chồng làm việc cho một công ty nhà nước, lương trung bình khoảng bảy triệu đồng một tháng. Anh làm bên kỹ thuật cho một nhà máy, theo ca kíp nên giờ giấc không ổn định. Tôi làm kế toán trưởng cho công ty tư nhân, lương khoảng 25 triệu đồng một tháng và thu nhập làm ngoài giờ khoảng 10 triệu đồng nữa.

Để được nhận mức lương 25 triệu đồng một tháng ở công ty tư nhân là một điều không đơn giản, đúng theo nghĩa “tiền nào của đó”, tôi phải vắt kiệt sức mình, áp lực từ sếp đến đồng nghiệp rồi nhân viên. Đôi khi đêm tôi giật mình thức giấc lúc nửa đêm và không tài nào ngủ lại được, cứ suy nghĩ về công việc hoặc không hài lòng điều gì đó đã xảy ra ở công ty. Có hôm ru con ngủ xong 23h dậy làm đến 2h sáng mới ngủ, hoặc 4h sáng dậy làm đến sáng 6h chở con đi học. Có hôm phải đem việc công ty về nhà làm cho kịp báo cáo.

Tôi làm việc ở cấp quản lý nhưng rất hiền, vì điều đó mà đôi khi nhân viên cũ (tôi mới làm công ty này được bốn tháng) ngạo mạn hoặc cục cằn với tôi, tôi rất buồn. Môi trường làm việc ở đó rất nhiều cạnh tranh và không thân thiện, vả lại ở cấp quản lý như tôi thì các nhân viên khác dè chừng. Do chồng làm theo ca nên thỉnh thoảng phải nhờ cậu của bé đón, hoặc có khi tôi phải xin nghỉ một tiếng đón con, mà nghỉ hoài cũng bị sếp la. Sắp tới cậu đi làm rồi, không biết ai đón con, giao người ngoài đón thì không yên tâm chút nào.

Chồng tôi rất thương con, phụ tôi nhìn ngó con và đi lấy chứng từ hoặc sổ sách hộ cho tôi, hỗ trợ công việc làm thêm. Vợ chồng tôi sau khi cưới được nội ngoại cho và cho mượn một số tiền giúp đỡ mua căn nhà nhỏ 25 m2 trong hẻm, trả dần bốn năm thì hết nợ. Thời gian trả nợ đó vợ chồng cũng gồng gánh rất nhiều và chịu nhiều áp lực, tôi phải đợi trả hết nợ mới dám sinh hai bé. Vợ chồng cũng trải qua nhiều sóng gió gia đình nhưng tôi và anh đều hiền, đều vì con nên vượt qua được.

Thời gian này, biết tôi mệt, anh nói nếu thấy sức khỏe kém thì nghỉ làm, ở nhà làm thêm và đưa đón con, khỏi mướn giúp việc sẽ tiết kiệm được 5 triệu đồng một tháng. Tiền làm thêm cỡ 10 triệu đồng một tháng vừa đủ dùng, không thể dư với hai đứa con nhỏ còn đang tuổi cần sữa, cần chơi. Chưa kể nếu nhà có chuyện thì với 10 triệu này chưa chắc là đủ, sợ sẽ sinh cảnh mượn nợ hoặc phải dè xẻn từng đồng thì tội nghiệp con, cuộc sống không được thoải mái.

Tôi làm cả ngày thứ bảy (trong khi lúc trước làm chỗ cũ chỉ nửa ngày hoặc nghỉ luôn thứ bảy), rồi bé lớn lại nghỉ thứ bảy nên mỗi cuối tuần tôi không yên tâm khi bỏ con ở nhà. Bà giữ trẻ chỉ trông bé nhỏ, lơ là bé lớn, tôi sợ con đụng dây điện hay leo trèo té ngã. Ai cũng nói tôi quá thương con nên hay suy nghĩ. Tôi cũng thấy mình chỉ là người mẹ bình thường, hạnh phúc là được đưa đón con đi học mỗi ngày và dạy con nhỏ học nói, buổi tối không phải vất vả làm thêm mà dành thời gian chơi với con.

Tôi cứ suy nghĩ mãi, sẽ chọn hạnh phúc hay chọn tiền? Chọn hạnh phúc thì sẽ được đưa đón con đi học mỗi ngày, thảnh thơi ăn sáng cùng chồng và buổi tối ngồi xếp hình cùng con. Tháng 9 tới đây có thể đưa con đi học thêm buổi tối. Nhưng tôi không thể đổi căn nhà 25 m2 thành ngôi nhà rộng rãi hơn cho con có chỗ chơi chỗ học riêng, cũng chẳng dư giả gì để đi du lịch.

Đi làm, mỗi ngày mỏi mệt nhưng hàng tháng có dư một khoản, cuối năm lại dư thêm khoản do công ty thưởng 60-100 triệu đồng. Ngược lại không thể đón con mỗi ngày, không ở nhà với bé nhỏ được, không thể đưa con đi học thêm (lại lo lắng khi nhờ xe ôm), nhưng sẽ có thể mua nhà rộng trong vòng 5 năm nữa, có tiền đi du lịch.

Không lẽ mình mới 35 tuổi, con mới sinh 19 tháng mà đã mỏi mệt vậy thì làm sao nuôi con đến khi vào đại học. Nếu nghỉ ở nhà tiền đâu cho tương lai của con?Nếu ráng đi làm thì mỗi ngày bị áp lực, mệt mỏi, chán chường, chiều về mệt lả người, sẽ gắng gượng được tới đâu? Mình chẳng may có mệnh hệ gì ai lo cho con, ai chăm con tốt bằng bàn tay mẹ?

Hai năm nữa tôi có dự định sẽ khuyên chồng về hưu non vì anh làm trong nhà máy thuốc lá rất độc hại, sợ anh bị ung thư giống các đồng nghiệp thì mẹ con tôi càng khổ. Anh về hưu rồi sẽ làm gì? Vợ ở nhà, chồng cũng ở nhà sẽ ra sao? Vợ chồng chỉ biết làm công ăn lương, có biết làm gì ngoài khác? Còn việc nhận làm thêm đa số là các mối quen biết, do tôi làm rất tận tâm nên có công ty đã làm 10 năm rồi. Nay cũng không thể nào mở rộng mối thêm do kinh tế cả nước đang khủng hoảng, các công ty nhỏ đã giải thể hàng loạt và sự cạnh tranh của các công ty dịch vụ. Tôi phải tốn thêm một khoản tiền nữa để đóng bảo hiểm tự nguyện.

Tôi sức khỏe kém, bệnh liên tục, một năm bệnh cũng 10 lần. Từ khi sinh bé thứ hai tôi đã tự dặn phải cố gắng vì con, vì gia đình nên cố gắng rất nhiều, đôi khi bệnh cũng phải đi làm do công việc không thể nghỉ được. Trừ khi con bệnh tôi mới xin nghỉ, còn bản thân bệnh tôi cũng lê lết đi làm. Tôi sợ mình nghỉ làm chỗ này sau tìm không được chỗ lương cao như vậy nên cứ cố sức dù rất mệt mỏi. Nhiều đêm tự hỏi mình phải lựa chọn sao đây cho tròn vẹn. Biết rằng cuộc sống luôn có những cái được và mất nhưng tôi mong mình vượt qua được giai đoạn con mọn như hiện nay.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.