Mong vợ đừng ‘dội nước đá’ lên đầu chồng

"Em thề với anh, từ giờ đến lúc chết em sẽ không bao giờ tặng hoa cho con vợ em nữa", nói rồi thằng em kết nghĩa của tôi tu một mạch hết vại bia.

Mong vợ đừng ‘dội nước đá’ lên đầu chồng

Shares

Nhìn cái kiểu uống cho bõ tức ấy, tôi biết là chú em đang bực mình không biết trút vào đâu cho hết nên tôi mở “vòi” để chú xả: “Mà cơ sự là sao?” Chạm đúng mạch, chú em phun hết ra. Gần đây vợ chồng chú ấy lục đục, căng thẳng. Cũng chẳng phải xảy ra chuyện long trời lở đất gì mà chỉ luẩn quẩn quanh chuyện làm, chuyện ăn, chuyện ngủ, chuyện nghỉ. Vợ vốn tính hiền lành, làm nhiều thành ra cũng sinh bệnh nói lắm. Chật vật kinh tế đã đành, cuộc sống cũng chẳng mấy khi có niềm vui nhỏ mọn. Những lúc ấy, vợ lại nhớ đến cái thời son rỗi của mình, bao kẻ đưa người đón cuối cùng lại chọn lấy cái “của nợ” này.

Ngày xưa chàng còn tết nhẫn cỏ tặng nàng, vậy mà cưới nhau rồi thì sinh nhật vợ có lúc nhớ có lúc phải nhắc, cả năm trời chẳng tặng vợ nổi bông hoa. Ngày xưa, cứ đến ngày trời đẹp lại rủ người yêu đi ngắm trăng ngắm sao, nhưng giờ vợ muốn hâm nóng tình cảm rủ chồng đi mua sắm thì chồng rút ví ra: “Em rủ bạn đi nhé, anh đàn ông biết gì mà chọn”. Vợ nghe mà hẫng hụt trong lòng. Bao nhiêu bực tức cứ dồn thành một cục nên hễ thấy mặt chồng về là cau có, gắt gỏng.

Chú em tôi vốn tốt tính, ngày trai trẻ cũng ga lăng có tiếng, đi thực tập nhớ người yêu đạp xe hơn 70 cây số chỉ để ngó cái mặt, nắm cái tay rồi lại ngược đường đạp xe về. Từ khi lấy vợ, vì không muốn ở trọ mãi nên chú em lăn ra làm ngày làm đêm để mua cho được căn nhà. Rồi vợ sinh liền tù tì ba năm hai đứa con, lại phải nai lưng lo cho chúng ăn học. Công việc của chú ấy bận, cứ mở mắt là đi, tối mịt mới về, sểnh ra chút nào thì bạn bè lại lôi đi nhậu, nên nhiều bữa không về ăn cơm với vợ con chứ đừng nói đỡ đần công việc nhà cho vợ. Hai vợ chồng như hai mảnh gỗ ép ngày càng vênh nhau. Ngày thì đi làm, tối về việc ai nấy lo. Chú em tôi cũng thấy bí bách, bức bối.

Không biết nghe tư vấn ở đâu mà chú nhận ra những thứ thiếu sót và cả những thứ đúng với mình nhưng chưa hẳn đã tốt với người bên cạnh, nên chú quyết định “gia cố” lại quan hệ vợ chồng. Chiều hôm đó, chú em gác lại công việc vẫn còn bề bộn, ghé vào cửa hàng hoa. Lâu rồi không mua hoa nên anh chàng có chút lóng ngóng. Cô bán hoa tinh ý nhìn ra nên hỏi: “Anh mua hoa tặng ai, người yêu hay vợ?”, “Cả hai”, chú em cười trong lòng lại rộn ràng, rạo rực nhớ lại cái thời sinh viên. Khi ấy, trời mưa phùn, gió bấc rét căm căm vậy mà dậy từ 4-5h sáng để mua cho bằng được bó hoa còn ướt đẫm sương đêm người ta mang từ các vùng ven đô về bán, để tặng người yêu là cô vợ bây giờ. Rồi lại hình dung ra ánh mắt long lanh đẫm lệ của vợ khi lâu lắm rồi mới được chồng tặng hoa… Cuối ngày, đường đông nghịt, chỉ lo kẻ nào đó chen lấn va vào làm hỏng mất bó hoa nên anh chàng cứ phải vừa rê chân vừa giữ hoa.

Anh chàng ôm bó hoa bước lên khu tập thể, vài người hàng xóm nhìn vẻ tò mò. Cửa không khóa nhưng trong cái khoảnh khắc này chú em không mong muốn gì hơn là nhìn thấy vợ xuất hiện nên bấm chuông. Hoa thì đã giấu ở sau lưng. Cửa kéo roẹt một cái, một cái đầu thò ra: “Bộ không thấy cửa mở hay sao mà còn bấm chuông”. Hẫng hụt đôi chút nên cũng quên luôn lời chúc ngọt ngào nghĩ ra lúc đứng ở quầy hoa, đành nói đại: “Tặng em này”. Tưởng là vợ mắt sẽ ngấn nước, tay sẽ xòe ra ôm hoa, ôm luôn cả ông chồng, nhưng mặt vợ cau lại: “Hoa với hoét, ngày gì mà tặng hoa? Nhà đang hết nước mắm kia kìa, mua chai nước mắm có phải hơn không”. Chú em ôm bó hoa, người như đang rơi tự do trong khi cô vợ đã ngúng nguẩy đi vào.

Nghe đến đây thì tôi cũng rơi, lại chạnh lòng nhớ đến chuyện mình. Ba năm trước có lần vợ chồng giận nhau, vì muốn làm hòa với vợ nên tôi cũng mày mò mua cho vợ lọ nước hoa. Biết vợ kỹ tính nên tôi phải chọn đúng gu của nàng, vậy mà vợ tôi đã quay ngoắt sang nhìn chồng đầy ngờ vực: “Chắc lại rủ rê con nào đi cùng chọn cho anh chứ gì?”. Chao ôi, các bà vợ. Chúng tôi biết mình còn nhiều khiếm khuyết, thế nhưng sao đúng lúc chồng đang cao hứng và đầy thiện chí thì các bà lại nỡ dội một gáo nước đá lạnh buốt lên đầu chồng như thế chứ?

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.