Mỗi khi giận chồng, tôi tưởng tượng cảnh mình qua đêm với người khác…

Trong tâm trí tôi lúc đó chỉ còn sự thù hận gã chồng tệ bạc của mình. Tôi muốn ngoại tình, muốn cắm cho chồng hàng ngàn cái sừng to cho hả dạ.

Mỗi khi giận chồng, tôi tưởng tượng cảnh mình qua đêm với người khác…

Shares

Khi viết ra những dòng này, tôi nghĩ mình sẽ bị mọi người ném đá tả tơi, thậm chí, số gạch đó đủ để xây một khu biệt thự hạng sang cũng nên. Nhưng không viết ra đây, không nhận được lời khuyên của mọi người, tôi e có ngày, mình làm như trong suy nghĩ thật. Khi đó, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn nữa.

Đọc những dòng tâm sự đầy thương cảm và hốt hoảng “Tôi hoảng hồn khi nhận được hóa đơn mua quan tài lúc nửa đêm từ chồng” mà tôi thấy tội cho nhân vật chính quá. Phụ nữ chúng ta, sướng khổ đều nhờ vào người đàn ông chúng ta chọn. May mắn thì tìm được người tốt, biết quan tâm, chia sẻ, động viện vợ. Xui xẻo thì gặp đúng kẻ chẳng ra gì, xem chúng ta chẳng được kí lô nào, mà thoát ra chúng ta cũng hết sức khó khăn.

Như tôi đây, cũng lấy phải ông chồng chẳng ra sao. Không phải tôi kêu ca, vạch áo cho người xem lưng, nói xấu chồng nhưng tôi ức chế quá nhiều.

Chồng hơn tôi 10 tuổi, năm nay anh 35 tuổi. Khi yêu, anh ăn nói nhẹ nhàng, lịch sự vô cùng. Quần áo lúc nào cũng chỉnh chu, thơm phức. Không chỉ thế, cách anh ứng xử với phụ nữ cũng rất nhẹ nhàng, galăng. Khi đó, tôi đã nghĩ mình thật may mắn khi sở hữu một anh chàng chuẩn men như thế.

Ấy vậy mà khi chính thức sống chung trong một căn nhà, tôi mới hoảng hồn phát hiện ra nhiềuđiều tồi tệ về chồng. Anh như biến thành một người hoàn toàn khác, xoay chuyển 360 độ, đến mức tôi không còn nhận ra đây là người đàn ông mình từng yêu say đắm nữa.

Ở ngoài, anh ăn nói nhỏ nhẹ, lịch sự bao nhiêu thì về nhà, anh “chợ búa” bấy nhiêu. Anh đã làm tôi choáng váng vì sự thay đổi ấy ngay đêm hôn khi nghe anh chửi thề lúc nói chuyện với mẹ mình.

Sau đó, anh ngày càng nói tục, chửi thề như hàng tôm cá ngoài chợ với tần suất thường xuyên. Tôi góp ý nhẹ nhàng thì anh bảo tôi đúng là thứ đàn bà nhiều chuyện, thế là tôi nhịn luôn. Trong lòng tôi chẳng còn tôn trọng anh như trước nữa.

Anh ga lăng với tất cả mọi phụ nữ bên ngoài, ngoại trừ vợ mình. Bầu bí nhưng tôi phải tự đi làm, dù chỗ làm cách nhà tận 10km. Thậm chí khi tôi bị động thai, trời mưa tầm tã, tôi năn nỉ anh đưa đi thì anh nạt nộ rồi dắt xe đi làm một mình. Còn tôi, tôi đứng như trời trồng trước nhà vì bất mãn và tủi thân. Hôm đó, ba chồng phải dắt xe xuống nhà hộ tôi. Trên đường đi làm, nước mắt tôi chảy dài hòa lẫn cả với nước mưa. Và đêm đó, tôi bắt đầu mơ mộng tới hình ảnh một người đàn ông khác.

Tan giờ làm, tôi chán nản không muốn về nhà mà chạy xe một mình xuống thành phố đi dạo. Trời cũng tạnh mưa, không khí mát mẻ, dễ chịu hẳn. Tôi tấp vào một quán cà phê lớn, ngồi nhìn người ra kẻ vào trong cô đơn. Khi đó, tôi đã nghĩ, nếu có anh chàng nào đến làm quen và khơi gợi ý tưởng về tình một đêm, tôi sẽ đồng ý ngay.

Tôi làm thế để chồng tôi biết, tôi cũng có giá như thế nào. Tôi không đáng để bị chồng đối xử như vậy. Nhưng chẳng ai làm quen với một bà bầu, mặt mũi bơ phờ vì suy nghĩ như tôi cả. Ngồi chán chê, tôi lại một mình đi về.

Từ đó, mỗi khi giận chồng, tôi lại tưởng tượng đến cảnh mình qua đêm với người đàn ông khác như một cách trả thù chồng – theo kiểu tình một đêm, không ai vướng bận đến ai sau đêm đó. Nó trở nên mãnh liệt hơn hết mỗi khi chúng tôi cãi nhau và chồng ôm gối ra ngủ riêng.

Chồng tôi tính khí là vậy, chuyện bé anh xé cho ra to rồi gây sự với tôi. Sau đó, anh dỗi hờn ôm gối ngủ một mình ngoài phòng khách là chuyện thường. Những lần đầu, tôi cũng bất ngờ lắm. Tôi còn nghĩ chắc anh có bồ nhí mới tỏ thái độ như vậy. Nhưng sau đó, tôi theo dõi thì chẳng phát hiện ra điều gì khả nghi.

Bây giờ thì tôi đã quá quen với việc đó. Đến nỗi tôi còn muốn anh ra ngoài ngủ để tôi tự do ngoại tình tư tưởng. Mà cũng lạ, quan hệ với chồng, tôi chỉ thấy mệt mỏi. Hình như tôi không còn yêu thương gì chồng nữa. Mà li hôn thì không thể, bởi con tôi chỉ gần 1 tuổi, vẫn đang cần 1 gia đình đủ ba đủ mẹ.

Có một lần, chúng tôi cãi nhau to, chồng tôi thô bạo túm lấy cổ vợ toan đánh. Vì quá sợ hãi, tôi đã mạnh tay vùng vẫy và lấy xe bỏ chạy. Đêm đó, tôi đã đến quán karaoke để uống một mình. Thấy tôi uống một mình, một người đàn ông lạ đến bắt chuyện. Chúng tôi quyết định qua đêm với nhau. Trong tâm trí tôi lúc đó chỉ còn sự thù hận gã chồng tệ bạc của mình. Tôi muốn ngoại tình, muốn cắm cho chồng hàng ngàn cái sừng to cho hả dạ.

Thế nhưng vào nhà nghỉ gần đó, anh chàng kia đã say mèm và ngủ không biết trời đất gì. Suốt đêm hôm ấy, tôi thức trắng, phần vì nhớ con, phần vì cảm thấy mình đúng là kẻ khốn nạn. Sáng sớm hôm sau, anh chàng kia tỉnh ngủ và đòi tôi chuyện ấy, nhưng tôi nhất quyết không chịu và chủ động ra về.

muon-ngoai-tinh (1)

Tôi phải làm sao để thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực muốn ngoại tình ghê tởm ấy đây? (Ảnh minh họa)

Thấy tôi về đến nhà, chồng tôi tỏ ra rất mừng rỡ. Hóa ra, anh tìm tôi cả đêm hôm qua. Anh còn hỏi tôi đi đâu nhưng tôi chỉ nói mình qua nhà bạn ngủ lại. Đó là lần đầu tiên, tôi thấy chồng khóc và xin lỗi tôi. Nhưng cũng vì thế mà tôi càng thấy có lỗi với chồng hơn.

Hiện, mấy ngày nay vợ chồng tôi lại sống với nhau rất hòa thuận. Nhưng tôi biết những ngày như thế sẽ chẳng kéo dài bao lâu nữa là chồng lại trở về với bản chất của mình. Suốt mấy ngày qua, dù ở bên chồng nhưng không hiểu sao, suy nghĩ tình một đêm lại quay về bên tôi. Có phải tôi là một người vợ chẳng ra gì? Tôi phải làm sao để thoát khỏi những suy nghĩ tiêu cực muốn ngoại tình ghê tởm ấy đây?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.