Mẹ chồng hắt hủi khi phát hiện tôi có bầu trước khi cưới

Tôi mới cưới được hơn 5 tháng, cuộc hôn nhân đầy nước mắt, đau khổ và tủi nhục, nhưng không phải vì chồng mà từ mẹ chồng tôi.

Mẹ chồng hắt hủi khi phát hiện tôi có bầu trước khi cưới

Shares

Tôi và Phương yêu nhau từ khi chúng tôi còn đi học, nhà tôi ở xa còn nhà anh ở Hà Nội. Ngay từ lần đầu anh dẫn tôi về ra mắt, tôi đã biết mẹ anh không ưa tôi, bà rất lạnh nhạt, dù về mấy lần nhưng chẳng bao giờ nói chuyện, hỏi han gì tôi.

Tôi cũng cố gắng để làm đẹp lòng bà, tôi ý tứ, nấu ăn cũng ngon, lại ngoan ngoãn, nên dù không ưa tôi nhưng bà cũng chẳng có cớ gì để chê bai tôi.

Ra trường, chúng tôi cũng tìm được việc làm, dù lương không cao nhưng cũng có đồng ra đồng vào. Một thời gian thì tôi phát hiện mình có bầu, bởi trước đó hai đứa đã từng gần gũi.

Phương nói có thì cưới, khi thấy tôi lo lắng chuyện gia đình anh, Phương an ủi chuyện đấy anh sẽ lo, tôi không cần suy nghĩ gì. Tôi cũng chẳng biết anh nói với mẹ anh những gì, chỉ biết 1 tháng sau, đám cưới cũng được diễn ra suôn sẻ.

Về làm dâu, cuộc sống cũng chẳng mấy vui vẻ, mẹ chồng vốn đã chẳng ưa gì tôi, nay phải sống chung bà càng khó chịu. Có điều, bà không hề biết tôi có bầu, trước ngày cưới, Phương rỉ tai tôi, đừng cho mẹ biết, mẹ anh khó tính lắm, biết thì chết với bà.

Nhưng làm sao chuyện đó tôi giấu được mẹ chồng, một người đã thừa kinh nghiệm. Bà nhìn tôi lạ lắm, để ý từng chi tiết trên gương mặt tôi, cộng thêm mấy lần tôi nôn khan khi ngửi mùi đồ ăn thức uống, mẹ chồng phát hiện tôi có thai.

Bà nổi giận lôi đình, không tiếc lời nhục mạ, chửi tôi là đồ lẳng lơ, mồi chài con trai bà. Thấy nhà bà thành phố nên lừa con bà phải cưới.

Tôi đau khổ vô cùng, chồng thương tôi, nhưng mẹ anh dữ quá nên anh cũng chẳng dám một lời bênh vực.

Buồn nhất là cứ đến bữa cơm là bà bắt đầu chửi vợ chồng tôi. Bà bảo tôi đã lừa con trai bà, tại tôi mà con trai bà không làm ăn được gì. Cay nghiệt hơn là bà còn mắng tôi chỉ như “gái đĩ”, chưa cưới xin gì đã ễnh bụng ra. Tôi đã cố gắng kìm nén tất cả để không ảnh hưởng đến con và để được trụ chân ở đây. Thế nhưng hôm trước, bà không ngần ngại nói với tôi rằng bà không thể chấp nhận loại con dâu mất nết như tôi, tốt nhất là tôi nên sớm thu dọn để đi khỏi đây cho khuất mắt bà.

Tôi đau khổ lắm, chồng tôi nói sẽ không bỏ mặc tôi, nhưng cũng không thể bất hiếu với mẹ, vì bà có mình anh, bố đã mất từ lâu, nếu không có mẹ anh nuôi nấng, anh cũng không có ngày hôm nay.

Tôi chán lắm, chẳng biết sống thế này là sống hay đang hành xác nữa. Giá như tôi đừng  trót dại mang thai trước thế này thì cơ sự đâu đến nỗi. Cũng chỉ biết trách mình quá dại chứ biết trách ai đây…

Theo Phunutoday

Shares

57 queries in 6.063 seconds.