Mẹ bắt vợ tôi phải đưa con cho chị họ nuôi

Mẹ bảo từ mai để chị họ nuôi con tôi, không được cãi. Tôi không chấp nhận được chuyện đấy, con tôi do ai nuôi phải do vợ chồng tôi quyết định chứ.

Mẹ bắt vợ tôi phải đưa con cho chị họ nuôi

Shares

Tôi 31 tuổi, lập gia đình hai năm, có con trai 15 tháng tuổi, đang làm nhân viên văn phòng với mức lương khá khoảng 20 triệu. Vợ chưa đi làm, vẫn ở nhà trông con. Chuyện rắc rối gia đình cũng chỉ vì việc nuôi con. Số là vợ chồng tôi khi lấy nhau về ra ở nhà cũ của bố mẹ, đồng thời là cửa hàng kinh doanh của mẹ tôi. Hàng ngày bà bán hàng ở đó từ 8h sáng đến 18h, nên mang tiếng là ở riêng nhưng cũng không tránh khỏi cảnh mẹ chồng nàng dâu. Bố mẹ tôi ngày trẻ cũng rất vất vả bươn chải suốt ngày vì gia cảnh không khá giả lắm. Mẹ kinh doanh chợ búa đủ nghề, nên đối xử hàng ngày với con cái cũng không được nhẹ nhàng, tình cảm lắm, bố mẹ tuy thương con nhưng hơi khô khan.

Bố tôi làm ở một cơ quan nhà nước cấp thành phố, nhưng do tính ông mải vui, hay chè chén, bạn bè nên tuy có chút địa vị nhưng lại có tiếng chịu chơi, làm được bao nhiêu thì bạn bè, vui chơi hết. Bố mẹ tôi vì thế cũng rất gia trưởng và cứng nhắc, ông bà luôn quan niệm con mình thì mình có quyền tuyệt đối, không nghe lời là từ con, đuổi khỏi nhà. Vợ tôi năm nay 24 tuổi, vừa học xong đại học (ngành du lịch) thì cưới nên cũng chỉ có kinh nghiệm làm nhân viên nhà hàng được hai tháng tại một khách sạn. Trước khi cưới thì bố mẹ đẻ chiều, chỉ biết ăn học, vẫn chưa phải là người phụ nữ biết chăm lo, quán xuyến gia đình.

Con trai tôi sinh mổ cấp cứu vì bị suy tim thai, nhiễm ối xanh, vàng da nên khi mổ xong phải nằm viện điều trị 15 ngày, đến khi bé được 9 tháng thì bị bệnh liên quan đến ruột. Vợ chồng tôi cũng chăm chút cho con, mua đồ ăn, thuốc bổ cho bé nhưng nuôi trẻ chẳng như ý mình muốn, giờ bé 15 tháng mà chỉ nặng 9 kg, cao 78cm và chưa biết đi. Tôi rất lo lắng vì sau khi bị bệnh về ruột bé biếng ăn và hay nôn trớ, tăng cân rất chậm, mỗi tháng chỉ tăng 2 lạng, cao thêm 2cm. Vì thế tôi cũng chưa muốn vợ đi làm, lo ở nhà thuốc thang chăm con đã.

Mẹ tôi bán hàng ở nhà suốt ngày, bà thương cháu chậm lớn nên suốt ngày để ý việc con dâu nuôi cháu. Khổ nỗi, mẹ tôi ham làm, dù mẹ được bố cho vài trăm triệu gửi ngân hàng rồi nhưng bà vẫn buôn hàng xén, lại mua máy về cắt may cho khách, trong khi sức khỏe kém, xương khớp kêu suốt ngày. Vì thế bà chỉ để ý soi con dâu nhưng cũng chẳng dạy con dâu việc nhà, không chăm cháu được (thi thoảng vợ tôi gửi bà bế cháu để bếp núc). Vì con tôi chậm lớn, chậm biết đi (tuy nhiên cháu khỏe mạnh, kháu khỉnh, không ốm vặt bao giờ), nên mẹ thường để ý những gì bà cảm thấy vợ tôi chưa được, rồi kể với hàng xóm và và bố tôi.

Chuyện đại loại, con dâu không biết nuôi con, con nhà hàng xóm 4 tháng đã ăn dặm, 7 tháng đã ăn cơm mà giờ nó biết đi rồi đấy, vợ chồng tôi nuôi con khoa học kiểu gì mà giờ thế này… Vì bà cứ kể xấu vợ chồng tôi với ông nên dần dần ông bà hay trách móc tôi không biết dạy vợ, vợ không biết nuôi con, có những thời điểm cứ nửa đêm bố tôi tỉnh ngủ (ông ngủ sớm dậy sớm lắm) là nhắn tin trách móc. Ban đầu tôi nín nhịn vì không muốn to chuyện, sau đó thấy áp lực quá, tôi mắng chửi vợ không biết nuôi con, để ông bà phiền lòng, vợ chồng hục hoặc suốt.

Đỉnh điểm của mâu thuẫn gia đình là mẹ bảo bố gọi vợ chồng tôi họp gia đình, mắng chúng tôi chuyện ăn ở, nuôi con bé bằng mảnh dẻ vắt vai (vợ tôi cũng không chu toàn chuyện dọn dẹp nhà cửa). Bố mẹ tôi mắng át đi, không cho phép chúng tôi được giải thích gì với lý do về mà ngẫm, dọa dẫm không nuôi được con thì phải gửi chị họ tôi nuôi giúp mà trả tiền công. Gần đây, bố lôi chuyện vợ tôi ăn không ngồi rồi như thế không được, đi làm đi, vợ tôi không được quyền nuôi con mà phải để chị họ nuôi.

Trong lòng tôi rất ấm ức, vì bản chất con tôi không phải là suy dinh dưỡng nặng hay bất thường về sức khỏe, vợ tôi nuôi con thế nào tôi là người chứng kiến. Lịch ăn của con do bác sĩ dinh dưỡng tư vấn, thử xét nghiệm máu và nước tiểu mấy lần cơ bản các chỉ số vi chất đều đạt, còn việc con biếng ăn, ăn được ít là do thể trạng của cháu, lại do sự cố khi sinh, bệnh về ruột. Ép ăn là cháu khóc và nôn trớ hết, cháu sợ ăn. Cháu cũng không chịu uống sữa bột dù thử đủ loại, sau này phải lấy xi lanh bơm vào miệng, đến giờ chịu uống kiểu này nhưng không được nhiều, ngày chỉ được 300-350ml, có khi còn nôn trớ hết.

Quả thực vợ chồng tôi nuôi cháu vất vả hơn những bé chịu ăn, chịu lớn nhưng ông bà không nuôi cháu lại chỉ giám sát nên có những bất đồng. Bố mẹ tôi gia trưởng, không cho ai nói gì trái ý, nói ra là ông bà to tiếng mắng mỏ, vì lẽ thế nên tôi đã nín nhịn nhiều lần, không nói gì. Hôm nay tôi không thể chịu được nữa, sáng 8h mẹ tôi ra bán hàng, vừa mở cửa bà mắng vợ tôi phải đi làm, quyết định không cho vợ nuôi con, thằng bé dặt dẹo, hôm qua có đứa trẻ 9 tháng đi qua đã biết đi, biết nói. Mẹ bảo từ mai để chị họ nuôi, không được cãi.

Thực tình, tôi không chấp nhận được chuyện đấy, chuyện con tôi do ai nuôi phải do vợ chồng tôi quyết định, ông bà can thiệp quá sâu vào cuộc sống của tôi. Mà làm sao xin việc trong một, hai ngày được, giờ vợ tôi chưa việc làm mà lại phải ở không để người khác nuôi con là không được, cháu chưa biết đi, ăn ngày 8 bữa, chị họ tôi vừa bán hàng vừa nuôi hai đứa con, đứa học lớp 2, đứa  lớp 9, làm sao chị ấy chăm nuôi được như mẹ con ruột thịt.

Bà bảo vợ tôi muốn làm gì thì làm, về nấu cơm cho mẹ đẻ cũng được, còn bố mẹ đã quyết định là không được cãi. Tôi không đồng ý thì bà chỉ mặt tôi bảo không cho cãi, láo là đuổi ra đường ngay (nhà tôi đang ở là của ông bà), từ mặt, không mẹ con gì nữa. Tôi bảo mẹ không được như thế, cái gì đúng con nghe còn sai con phải nói. Bà lấy dép quật vào mặt tôi, rồi lu loa khóc chửi đẻ ra loại vất đi, bênh vợ hơn mẹ. Bà đuổi tôi ra khỏi nhà và tuyên bố từ mặt, sau đó gọi điện cho bố tôi về để giải quyết việc này.

Tôi thực sự đau lòng, cũng chẳng biết giải quyết như nào. Giờ kinh tế chưa có gì để có thể xây nhà ở riêng được. Tôi cũng không muốn ở kiểu này nữa, tiếng là ở riêng mà vẫn chung đụng rồi nảy sinh mẹ chồng nàng dâu. Tôi có tiết kiệm được 100 triệu, tính thuê một cửa hàng nào đó để ra ở riêng rồi vợ chồng tự kinh doanh gì đó, thế nhưng với số vốn đó ở Hải Phòng chẳng làm được gì, tôi cũng không biết kinh doanh mặt hàng gì nữa. Nếu họp gia đình mà bố cũng nghe mẹ đuổi tôi thì chắc chắn tôi dọn ra luôn, còn nếu chỉ mắng chửi thôi thì lâu dài tôi vẫn sẽ ra ngoài thuê nhà ở. Các bạn hãy khuyên tôi nên làm gì bây giờ? Chân thành cảm ơn.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.