Mâu thuẫn giữa 2 bản án, dân bí lối vào nhà

Có lối đi chung rộng 1,6m, nhưng từ năm 2008 đến nay, ba hộ dân ở tỉnh Long An bị hàng xóm thu hẹp lối đi đến mức không thể chạy xe máy vào nhà.

Mâu thuẫn giữa 2 bản án, dân bí lối vào nhà

Shares

Ông Hóa không thể đưa xe máy lọt vào nhà – Ảnh: S.LÂM

Các hộ dân mang đơn đi kiện, cả hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm đều tuyên hàng xóm phải trả lối đi cũ cho các gia đình này, nhưng không thể thi hành án do phát hiện mâu thuẫn giữa hai bản án phúc thẩm và sơ thẩm.

Thi hành án “bó tay”

Ba gia đình ông Lê Văn Hóa, Châu Văn Thơm, Nguyễn Văn Dậm (ấp 3, xã Mỹ Thạnh, huyện Thủ Thừa, Long An) có đất nằm phía trong đất của hai người khác, chỉ có lối đi chung duy nhất dài hơn 60m để ra đường lớn Vàm Thủ – Bình Hòa Tây.

Theo ông Lê Văn Hóa, lối đi rộng 1,6m này có cả trước lúc cha ông sinh ra, thể hiện trong bản đồ của Nhà nước hẳn hoi.

Thế nhưng từ năm 2006, ông Hóa, ông Thơm, ông Dậm phải lục tục kéo nhau đi kiện tụng vì ông Trần Hồng Phúc, người có thửa đất phía ngoài, cặp vào bên trái lối đi chung, tự tiện dựng cột bêtông, kéo hàng rào B40 lấn chiếm 0,5m làm lối đi nhiều chỗ chỉ còn rộng chừng 1m.

Sau khi ba hộ gia đình đi kiện, tháng 9-2008 lối đi chung được tòa án tuyên trả lại hiện trạng cũ, buộc ông Phúc phải bỏ cột bêtông và hàng rào lùi vào 0,5m để trả lại lối đi chung cho ba hộ gia đình phía trong.

Án vừa được thi hành xong, ông Phúc vừa dỡ hàng rào lùi vào 0,5m chưa được một tuần thì đến phiên bà Nguyễn Thị Tích, chủ thửa đất phía bên phải cặp lối đi chung, lại đào phá hơn một nửa lối đi chung của ba hộ dân bên trong vốn được đắp nổi.

Sau nhiều lần ông Hóa thưa kiện bà Tích về hành vi gây mất trật tự công cộng không thành, đến đầu năm 2012, bà Tích chính thức dựng cột bêtông, làm hàng rào lưới B40 khiến lối đi chung bị thu hẹp hơn một nửa, nhiều đoạn chỉ rộng 0,6m.

“Mấy năm nay chúng tôi đều phải gởi xe máy vì không chạy vào được. Chưa kể khi có khách, mình ngồi trong này mà để xe máy tuốt luốt ngoài đường thì cũng không yên tâm, lại phải đi gởi. Cả ba gia đình mất ăn mất ngủ vì nỗi khổ tự dưng rơi xuống. Lại phải kéo nhau đi kiện” – ông Hóa kể.

Tại phiên tòa sơ thẩm vào tháng 5-2013, xét thấy lối đi chung của ba gia đình ông Hóa, ông Thơm, ông Dậm là có từ trước và từng được công nhận trong bản án mà tòa án đã buộc ông Phúc phải kéo lưới trả lại đường chung năm 2008, TAND huyện Thủ Thừa đã chấp nhận khởi kiện của ba gia đình, yêu cầu bà Tích phải dỡ hàng rào, trả lại lối đi rộng 1,6m tính từ phía hàng rào của ông Phúc.

Tháng 9-2013, phiên phúc thẩm tại TAND tỉnh Long An tuyên y án sơ thẩm. Bà Tích vẫn không chịu thi hành.

Tháng 10-2013, Chi cục Thi hành án dân sự huyện Thủ Thừa ra quyết định thi hành án, buộc bà Nguyễn Thị Tích phải tháo dỡ cột bêtông và hàng rào lưới B40 trả lại lối đi chung theo đúng bản án của tòa. Tuy nhiên, khi đơn vị thi hành án tới hiện trường thì mới biết là không thể thi hành án.

Kiến nghị giám đốc thẩm

Ngày 13-4, sau khi làm việc với các bên liên quan, ông Nguyễn Văn Gấu cho biết:

“Nguyên do là từ sai sót của bản án phúc thẩm, và các bên tiếp tục không thống nhất phương án xử lý, nên Cục Thi hành án dân sự tỉnh Long An sẽ làm đơn kiến nghị giám đốc thẩm bản án phúc thẩm theo thẩm quyền. Chúng tôi đã trao đổi với hội đồng xét xử phiên tòa phúc thẩm và họ cũng đồng ý với việc giám đốc thẩm lại bản án phúc thẩm”.

Y án, nhưng…

Trong lần đối thoại gần đây nhất với các hộ dân, ông Nguyễn Văn Đức – thẩm phán TAND huyện Thủ Thừa, người xét xử phiên sơ thẩm – cho rằng nguyên nhân đến nay ba hộ gia đình trên vẫn chưa có lối đi là do bản án phúc thẩm của TAND tỉnh Long An tuyên giữ nguyên bản án dân sự sơ thẩm, nhưng nội dung phần tuyên xử lại tuyên khác so với bản án sơ thẩm.

Cụ thể, bản án sơ thẩm tuyên có nội dung buộc bà Nguyễn Thị Tích tháo dỡ cột ximăng và hàng rào lưới B40, trả lại lối đi chung cho hộ ông Lê Văn Hóa, ông Châu Văn Thơm và ông Nguyễn Văn Dậm, có diện tích 85,2m² và lấy hàng rào lưới B40 dựng cặp mí mương thửa đất của ông Phúc giáp lối đi làm chuẩn để đo qua.

Còn bản án phúc thẩm cũng buộc bà Nguyễn Thị Tích tháo dỡ cột ximăng và hàng rào lưới B40 trả lại lối đi chung có chiều ngang 1,6m, nhưng lại quy định thêm chi tiết lối đi này phải dài một bên 63,2m, một bên 60,8m, lấy hàng rào lưới B40 dựng cặp mí mương thửa đất của ông Phúc giáp lối đi làm chuẩn để đo qua.

Điều này dẫn đến việc khó khăn cho thi hành án vì nếu làm theo bản án phúc thẩm thì diện tích của lối đi lúc này sẽ nhiều hơn diện tích lối đi nếu làm theo bản án sơ thẩm, và bà Tích không đồng ý vì cho rằng mình bị xâm chiếm thêm diện tích đất.

Do đó, thẩm phán Nguyễn Văn Đức đề nghị Chi cục Thi hành án dân sự huyện Thủ Thừa liên hệ TAND tỉnh để có cơ sở xem xét giải quyết khiếu nại.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Văn Gấu – cục trưởng Cục Thi hành án dân sự tỉnh Long An – cũng nhận định:

“Bản án sơ thẩm và bản án phúc thẩm đúng là có mâu thuẫn với nhau. Dù bản án phúc thẩm là y án nhưng nội dung quyết định lại không thống nhất. Nên khi chấp hành viên thi hành án đến cưỡng chế thì phía bị thi hành án không đồng tình”.

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.