Liệu tôi có “mất giá” khi chưa cưới mà để bố mẹ anh sai bảo như vậy?

Vừa về đến nơi tôi đã bị lôi xuống khu vực bếp để bưng bê và dọn dẹp vì thiếu người. Vậy là chưa cưới mà tôi đã vất vả bận rộn chẳng khác gì dâu con trong nhà

Liệu tôi có “mất giá” khi chưa cưới mà để bố mẹ anh sai bảo như vậy?

Shares

Tôi và anh yêu nhau được 3 năm. Anh rất chiều và luôn ủng hộ những việc tôi làm. Trong 3 năm qua, tôi từng về nhà anh chơi vài lần. Bố anh là trưởng họ, anh là con đầu, dưới có một em trai đang làm ở một công ty du lịch nên đi vắng quanh năm. Tôi với anh đều làm việc ở Hà Nội, chỉ những dịp cưới xin, lễ Tết tôi mới về thăm bố mẹ anh. Mấy lần đầu, hai bác đối xử với tôi còn chút khách sáo. Nhưng về sau, sự thân thiện như kiểu coi tôi như con cháu trong nhà của gia đình anh khiến tôi cảm thấy rất mệt và sợ hãi.

Cách đây 1 tháng, tôi theo anh về quê tham dự đám cưới chị họ anh. Cứ tưởng bản thân là bạn gái, tôi chỉ cần đứng bên cạnh anh chào hỏi mọi người. Hôm đó, tôi mặc một bộ váy mới, ra tiệm áo cưới thuê trang điểm để bản thân trông xinh đẹp nhất nhằm không làm mất mặt anh với bạn bè, họ hàng.

Không ngờ, về đến đám cưới, chỉ kịp gặp chào bố mẹ anh, tôi đã bị lôi xuống khu vực bếp để bưng bê và dọn dẹp vì thiếu người. Đôi giày cao gót tôi đi bị bác anh bảo cởi ra, đi tạm đôi dép lê để bưng mâm cho nhanh. Trông tôi lúc ấy chắc rất thảm vì mặc váy đi dép lê, trang điểm tinh tế mà phải cầm chiếc giẻ lau để lau bàn, lau bát và bưng cơm canh cho khách.

Trong lúc tôi còn đang rối rắm vì phải loanh quanh trong bếp với đầy người lạ như vậy thì người yêu mải mê đi giao lưu, chúc tụng hết bàn này tới bàn khác. Tôi cảm thấy rất tủi thân, không hiểu mọi người có còn coi tôi như là bạn gái của con trai, cháu trai họ không hay nghiễm nhiên nhìn nhận tôi như một người giúp việc vặt trong nhà mà sai bảo như vậy.

Nhìn em gái, cháu gái người yêu (sàn sàn tuổi tôi) ăn mặc xúng xính, đứng nói cưới ở một góc mà tôi tức không chịu được. Khi tôi mang nước đến bàn mẹ anh, bác gái đang mải nói chuyện với khách nên chỉ quay qua nhìn tôi một cái rồi cười bảo: “Ờ, cháu cứ để đây cho bác, vào trong xem có việc gì thì phụ các anh chị một tay”.

Lúc đó mặc dù tôi vẫn cười gật đầu vâng dạ với bà, nhưng trong thâm tâm, tôi buồn, ấm ức đến trào nước mắt vì nghĩ chưa cưới mà đã khổ như vậy. Buổi tối trở lại thành phố, tôi giận anh đến mức không thèm nói một câu nào từ lúc lên xe tới khi về đến nhà. Tôi cũng chẳng thèm chào anh mà bỏ thẳng vào nhà.

Vài ngày sau tôi mới nguôi giận khi người yêu tìm mọi cách xin lỗi và tỏ ý rằng lần sau sẽ không để tôi ở một mình như vậy. Thế nhưng, hôm 30 vừa rồi, về nhà anh ăn Tất niên, tôi lại một lần nữa rơi vào tình cảnh như vậy.

2

Nếu sau về làm dâu, liệu tôi có phải vất vả hơn bây giờ? (Ảnh minh họa)

Vì để tránh việc tôi phải xông vào bếp như lần trước, người yêu đề nghị vừa đi vừa dừng lại ngắm cảnh chụp ảnh, cho nên khi chúng tôi về đến nơi đã là 11 giờ trưa. Bên trong, họ hàng nhà anh ngồi chật kín. Mặc dù đã về đám cưới lần trước rồi nhưng do không có thời gian giới thiệu nên tôi hoàn toàn không ngờ họ hàng nhà anh lại đông như vậy. Tất niên mà nhà anh phải dựng rạp và thuê bàn ghế vì làm tới 10 mâm cỗ.

Sau khi ăn uống xong, tôi cùng một người thím của người yêu phải thu dọn và rửa sạch số bát đĩa đó. Anh vừa nhìn thấy tôi phải đi rửa bát thì cũng có ý bảo tôi lên nhà ngồi chơi và gọi mấy đứa em xuống hỗ trợ thím. Nhưng mấy đứa em của anh còn mải mê ngồi chơi và tán chuyện với nhau, không ai chịu nghe lời. Mẹ anh ở trong nhà liên tục sai tôi mang cái này đi xuống, lấy cái kia đi lên… Thế là anh xuýt xoa “Thôi em chịu khó thêm lần này, lát nữa anh sẽ bảo với mẹ lần sau chú ý hơn”.

Tôi đành ôm ấm ức tiếp tục rửa bát, lau dọn với thím. Tôi tự hỏi có phải mình mất giá quá không khi chưa cưới mà bố mẹ người yêu đã sai bảo tôi như con dâu trong nhà. Mà nếu sau tôi về làm dâu, liệu tôi có phải vất vả hơn bây giờ? Anh là con trưởng, sau này còn biết bao nhiêu lần phải tụ họp như vậy khiến tôi phát ốm. Mong được một lời khuyên chân thành từ các chị em.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.