Lá thư sám hối xúc động gửi mẹ của võ sư giết người

Gây gổ đánh nhau với hàng xóm, Hưng lỡ tay đâm chết người và lĩnh án chung thân. Vợ ly hôn, giờ đây, Hưng chỉ còn mẹ là điểm tựa tinh thần.

Lá thư sám hối xúc động gửi mẹ của võ sư giết người

Shares

Phạm nhân Hưng tại trại giam Vĩnh Quang.

Phạm nhân Trần Quang Hưng sinh năm 1979, hiện chấp hành án tù chung thân về tội giết người, là con của bà Nguyễn Thị Huệ (ở thôn Yên Lã 2, xã Tân Hồng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh). Theo hồ sơ vụ án, trưa ngày 24/3/2007, ông Nguyễn Tất An (trú tại thôn Tân Lã, xã Tân Hồng) có mời Hưng và Tống Trường Lộc (sinh năm 1975) đến ăn mừng cho đám hỏi của con gái.

Hưng kể: “Năm lớp 10, bác An có nhận tôi làm con nuôi. Hôm làm đám hỏi cho con gái, hai bác nhất quyết đòi tôi đến dự bằng được. Tôi cũng không thể ngờ, chỉ vì một mâu thuẫn rất nhỏ trong bữa tiệc mà tôi phải trả cái giá quá đắt”.

Là chỗ anh em quen biết nên trong bữa ăn, Hưng có cầm chén rượu sang mâm của Lộc để mời rượu. Thấy Hưng, Lộc lấy “vai vế” đàn anh yêu cầu phải uống với Lộc trước. Sau khi uống với Lộc, Hưng rót rượu định mời tất cả những người trong mâm nhưng Lộc không cho mà lại ép Hưng uống tiếp. Uống xong chén thứ hai, Lộc lại rót tiếp rượu vào chén Hưng đòi uống cạn nhưng Hưng từ chối.

Cho rằng Hưng khiếm nhã với mình, Lộc bất ngờ tát vào mặt Hưng mấy cái. Bị đánh giữa chỗ đông người, Hưng bất bình nên hỏi: “Sao anh lại tát em?” thì Lộc trả lời: “Tao thích tát mày đấy” rồi lại dùng tay tát tiếp vào mặt Hưng.

Hai bên xảy ra giằng co nhưng khi được mọi người can ngăn, Hưng vào nhà ông An nằm ngủ. Đến khoảng 16h, Hưng kể lại cho bà Huệ nghe việc lúc trưa bị đánh. Đến khoảng 18h30, Hưng nói với mẹ: “Con sang nhà anh Lộc hỏi xem thế nào mà lúc trưa anh tát con”. Bà Huệ sợ xảy ra chuyện không hay nên can ngăn nhưng không được bèn cùng Hưng sang nhà Lộc.

Cho rằng Hưng vào nhà mình “quậy”, Lộc lớn tiếng thách thức: “Mày vào nhà tao, mày thích gì”. Sau đó, cả 3 xảy ra xô xát. Bị kích động, Hưng dùng hai tay hất mạnh, lấy con dao gấp đa năng từ trong túi quần xông đến chỗ ông Lợi, bố của Lộc đang đứng gần đó, đâm liên tiếp. Ông Lợi được mọi người đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa Bắc Ninh nhưng do vết thương trúng chỗ hiểm nên đến 20h30 cùng ngày thì tử vong.

“Tôi là giáo viên dạy võ nên trong túi lúc nào cũng có một con dao đa năng để bấm móng tay cho học viên khi kiểm tra. Hôm đó, anh Lộc ép tôi uống liền mấy chén rượu rồi lại tát tôi nhiều cái. Đến tối, tôi chỉ định sang nhà hỏi cho ra nhẽ, tránh để tới hôm cưới, anh em có rượu vào lại xảy ra va chạm thì không hay. Không may, khi đến nơi, anh Lộc lại nóng tính chửi bới khiến tôi không kiềm chế được nên gây ra án mạng”, Hưng buồn bã kể lại.

Ngày 14/9/2007, TAND tỉnh Bắc Ninh xét xử sơ thẩm xử phạt Trần Quang Hưng tù chung thân về tội giết người. Đến nay, Hưng đã thi hành án được hơn 7 năm. Lúc đầu, nghĩ đến mức án quá dài Hưng đã không tránh được tâm lý thất vọng, buồn chán.

Sau đó, được các cán bộ quản giáo động viên, chia sẻ, Hưng không chỉ hiểu ra lỗi lầm của mình mà mỗi ngày đều cố gắng cải tạo thật tốt để có cơ hội trở về đoàn tụ với gia đình, phụng dưỡng mẹ già. “Chỉ trong một lần mất bình tĩnh mà tôi gây nên họa lớn, đánh mất chính mình, đánh mất tương lai, khiến mẹ già, vợ con cũng vì mình mà gánh thêm khó khăn, vất vả”, phạm nhân Hưng chia sẻ.

Một cú sốc nữa đối với Hưng đó chính là quyết định ly hôn của người vợ. Đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng nhưng khi đón nhận giấy của tòa án, Hưng vẫn cảm thấy trống vắng, hụt hẫng. Hưng tâm sự: “Năm đầu tiên, cô ấy còn đưa con lên thăm nhưng rồi cứ thưa dần. Từ trong sâu thẳm, tôi vẫn dành tình yêu cho cô ấy. Lẽ ra tôi phải là chỗ dựa cho vợ con nhưng tôi đã không làm được điều đó. Thế nên dù buồn, tôi vẫn vui vẻ để cho cô ấy ra đi và cầu cho cô ấy hạnh phúc”.

2-1-QEPT-7134-1425616019

Bà Huệ (mẹ Hưng) một mình nuôi con khôn lớn, nay lại làm điểm tựa tinh thần cho con an tâm cải tạo trong tù.

Anh ta bảo, chỉ còn một người mà có lẽ suốt cả đời này, Hưng sẽ không bao giờ đền đáp được hết công ơn, đó chính là người mẹ già đã tần tảo nuôi anh khôn lớn, trưởng thành. Thiếu vắng tình thương của cha từ khi vẫn còn nằm trong bụng mẹ, đến lúc Hưng thi đỗ đại học, trở thành giáo viên dạy võ, bà chưa kịp mừng thì anh ta lại gây ra đại họa.

Cũng người mẹ ấy, sau những ngày ngã quỵ, khóc hết nước mắt vì tai họa mà đứa con trai độc nhất gây ra, lại gượng đứng dậy, là điểm tựa để Hưng có động lực quay về. Vẫn với chiếc xe đạp cũ, bà lại cọc cạch chạy chợ để lo cho Hưng tấm chăn, cái bánh chưng, gói mứt khi xuân về.

Hưng đã gửi lá thư đầy nước mắt tới người mẹ già nơi quê nhà. Bức thư với những lời ân hận từ đáy lòng người con không chỉ khiến bà Huệ rơi nước mắt mà nhiều phạm nhân ở Trại giam Vĩnh Quang khi được nghe đọc cũng rưng rưng cảm động.

Bức thư có đoạn: “Mẹ! Con chưa báo đáp được mẹ ngày nào, ngược lại con đã đem đến cho mẹ nhiều đau buồn, nỗi buồn lớn nhất mà mẹ nhận được ở con là vào thời điểm cách đây 7 năm 5 tháng. Con biết mẹ đã rất đau khổ và chua xót bởi bao niềm tin, hy vọng về con bỗng nhiên sụp đổ, con đã tự tay đóng cửa tương lai của mình và cũng là tương lai của mẹ…

Từ đáy lòng của con, một người con chưa tròn chữ hiếu, chưa làm tròn bổn phận của một người con, để mẹ phải đau lòng, buồn tủi, con chưa một ngày báo đáp công ơn dưỡng dục của mẹ, con có nói nghìn lời xin lỗi với mẹ cũng không đủ. Con chỉ cầu mong một điều là mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, hãy cho con thêm một cơ hội. Mẹ hãy tin rằng con sẽ cố gắng thật nhiều để cải tạo được tốt. Con sẽ tu dưỡng để mẹ yên tâm, để mẹ sẽ còn một người con biết suy nghĩ, biết phân biệt phải trái và còn có ích cho xã hội”.

Hưng bày tỏ: “Cả cuộc đời mẹ tôi đã hy sinh hết, đã dành hết tất cả để lo lắng cho tôi. Tôi chỉ cầu mong sớm có ngày về để đền đáp được phần nào công ơn trời bể của mẹ”.

Trong lá thư, Hưng cũng đã gửi lời xin lỗi đến gia đình nạn nhân. Hưng viết: “Cũng như mẹ rất đau khổ khi con vụt mất khỏi vòng tay của mẹ thì gia đình bác ấy cũng không kém phần đau đớn khi mất đi một người chồng, một người cha, một người ông. Con biết dù nói gì chăng nữa cũng không thể lấy lại được điều đã mất, con chỉ cầu mong gia đình bác ấy nguôi ngoai phần nào và tha thứ để con bớt day dứt lương tâm”.

Theo Pháp Luật Việt Nam

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.