Kiếm tiền gần 50 triệu mỗi tháng nhưng tôi không được tôn trọng

Tôi kinh doanh hàng tạp hóa nên bị xem thường. Mọi người nói chồng tôi làm cơ quan lớn sao không cưới ai khá hơn, tôi chẳng có nghề ngỗng gì.

Kiếm tiền gần 50 triệu mỗi tháng nhưng tôi không được tôn trọng

Shares

Tôi lấy chồng đã 2 năm, có bé trai một tuổi, bé rất ngoan, ít khi quấy khóc. Chồng rất thương yêu tôi, anh làm một cơ quan lớn của nhà nước, lương đủ chi tiêu cho bản thân và thuê người trông bé, những lúc rảnh đều phụ tôi kinh doanh, về hạnh phúc gia đình hiếm người chồng nào được như anh. Tôi rất trân trọng điều đó. Chuyện khiến tôi buồn nhiều và suy nghĩ cần nhận được lời góp ý của mọi người là vấn đề công việc.

Tôi tốt nghiệp đại học và ra trường đi làm được 2 năm thì tự mở đại lý phân phối tại nhà, mở được một năm tôi lấy anh. Tôi luôn lấy cái tâm trong kinh doanh làm đầu và coi trọng khách hàng hơn mọi lợi ích, vì thế khách hàng tới với tôi rất đông. Từ 2 bàn tay trắng, sau 3 năm tự kinh doanh tôi và chồng mua được căn nhà riêng và có khoảng 500 triệu để dành, hiện tại lợi nhuận từ việc kinh doanh đem lại cho tôi khoảng 40-50 triệu mỗi tháng, việc này tôi chưa từng công khai với bất kỳ ai ngoài chồng, kể cả bố mẹ đẻ cũng không biết. Công việc của tôi rất bận rộn, sinh bé được một tuần tôi đã dậy làm bình thường, không thể bỏ được, đã vậy tôi còn đam mê trồng rất nhiều rau quanh nhà nên càng bận. Mẹ thấy tôi bận quá nên rất xót con, muốn tôi vào ngân hàng làm như anh chị ruột của tôi.

Tôi cũng không biết làm sao nữa, tới những ngày lễ tết thấy rất buồn khi lên mạng nhìn các bạn được mặc váy, đi chơi nhìn rất xinh đẹp, được cơ quan tặng hoa tặng quà, còn tôi nhìn lại mình lôi thôi lếch thếch, móng chân móng tay cũng không được sạch sẽ, lúc nào cũng vội vàng ăn miếng cơm không xong. Tới hè này, chồng được đi nghỉ mát, anh rất muốn tôi đi cùng nhưng tôi cũng không dám đi vì không bỏ công việc cho ai được, quan trọng hơn là tôi không yên tâm cho bé ở nhà dài ngày với người chăm bé, cũng không thể mang bé đi được vì đi ô tô tới cả tuần liền. Tôi rất buồn và tủi thân. Trong khi anh chị, bạn bè tôi ai ai cũng háo hức được đi đây đi đó, váy ngắn váy dài, còn tôi suốt ngày cắm đầu vào cửa hàng.

Một vấn đề nữa, tôi kinh doanh mặt hàng tạp hóa chẳng cao cấp gì nên bị mọi người rất xem thường. Hôm bữa tới thu tiền khách hàng, có người ra rót nước nói đon đả lắm “Cháu làm ngân hàng hả”. Khi tôi nói không, chỉ tới thu tiền hàng thôi thì người ta lập tức đổi thái độ nói vọng vào trong nhà: “Có con bán tạp hóa tới lấy tiền hàng”, sau đó quay lưng đi luôn. Tôi sững sờ không nói được câu nào. Rồi nhiều lần họ hàng bên chồng, bên tôi đều nói chồng tôi làm cơ quan lớn sao không cưới ai khá hơn mà lại cưới tôi, chẳng có nghề ngỗng gì.

Tôi từng thuê 2 nhân viên làm phụ, trả lương rất hậu và chỉ bảo nghề tận tình nhưng không may 2 bạn đó đều chưa làm được gì đã có tính toán xấu ở trong lòng. Tôi cho nghỉ và không muốn thuê thêm ai nữa. Tôi đang rút gọn công việc của mình lại để không cần thuê thêm người nhưng vẫn còn rất bận. Giờ tôi rất chán nản, có nên từ bỏ công việc kinh doanh của mình, xin vào làm ngân hàng hoặc kiểm toán theo ý của mẹ để sáng sáng mặc váy, mặc vest đi làm; hè được đi nghỉ dưỡng, sinh nhật có hoa có bánh, được mọi người chúc mừng, có bạn bè đồng nghiệp, có danh nhân viên ngân hàng hoặc kiểm toán cho mọi người nể nang? Thực ra tôi không thích mặc hàng hiệu cũng chẳng có ý định mua ô tô, tiền giờ cũng không phải quá thiếu thốn, bố mẹ hai bên đã báo hiếu được một chút. Rất mong nhận được sự góp ý chân thành của quý độc giả.

Theo Vnexpress

Shares

50 queries in 3.453 seconds.