Không phải tôi muốn lăng loàn, là chồng ép tôi phải thế

Tôi là đàn bà, tôi cũng khao khát được yêu. Bao nhiêu năm sống bên chồng nguội lạnh, tôi thấy mình như chết dần, chết mòn.

Không phải tôi muốn lăng loàn, là chồng ép tôi phải thế

Shares

Tôi 30 tuổi, còn chồng 40. Chúng tôi lấy nhau được 5 năm, có một con gái hơn 4 tuổi. Ngày trước khi chưa lấy chồng, tôi làm việc trong một công ty truyền thông, nhưng sau khi kết hôn, tôi lui về lo nội trợ. Đấy cũng là ý của chồng, thực sự thì tôi không muốn, nhưng anh ép tôi phải thế. Anh nói rằng, đường đường một giám đốc như anh, không thể để vợ phải lăn lộn kiếm tiền ngoài đường được. Chưa kể thu nhập của tôi chẳng bằng một phần lẻ của anh.

Người ta nói, nhiều tiền đi liền với vất vả quả thực chẳng sai. Chồng tôi kiếm ra tiền, nhưng thời gian của anh dành hết cho công việc, anh đi từ sáng sớm tới đêm khuya. Tôi chẳng biết anh bận gì ghê gớm thế, nhưng lúc nào tôi cũng thấy anh tất bật. Một chút thời gian dành cho vợ cùng không có. Con gái tôi thì nhớ bố, tối nào hai mẹ con ăn cơm cũng hỏi sao bố không về hả mẹ. Tôi đành phải dối con, an ủi con rằng bố bận thế là để lo cho mẹ con mình. Con bé vâng dạ xong mặt cứ ỉu xìu, nhìn con mà tôi thương thắt ruột.

Đêm nào anh về người ngợm cũng đầy mùi bia rượu, tôi hỏi thì anh nói phải đi tiếp khách. Tôi nào có dám trách móc gì anh, tôi chỉ lo cho sức khỏe của anh thôi, vậy mà anh quát tôi: “Cô tưởng tôi sướng lắm à, cô ở nhà ăn chơi chồng nuôi thì cô biết tôi vất vả thế nào mà lắm chuyện”. Mỗi lúc như thế, tôi lại lặng lẽ cúi đầu, nín chặt môi cho đỡ cơn buồn tủi.

Một lần chồng đi làm, có hai mẹ con ở nhà thì con bé lên cơn sốt, người ngợm nổi toàn mụn đỏ. Tôi sợ hãi gọi cho chồng, bảo anh về đưa con đi viện. Chồng tôi về nhà, chẳng được câu hỏi con thế nào đã ầm ầm quát tôi: “Cô là mẹ cái kiểu gì, cô có biết chăm con không hả, vợ với con, tôi rước cục nợ về nhà nuôi báo cô đây mà”. Thế rồi, anh quát tôi bế con ra xe, vừa đi anh vừa càu nhàu, đang bận trăm công nghìn việc còn phải về đưa con đi khám. Tôi đau lắm, nhưng nghĩ mình phụ thuộc chồng nên chẳng dám hé răng.

Chuyện chăn gối của vợ chồng tôi cũng nhạt nhẽo, có khi cả tháng không gần gũi nhau lần nào. Nhưng dù sao tôi cũng là đàn bà, tôi cũng có ham muốn, có khao khát, có đam mê. Tôi muốn được yêu, tôi thèm những cái ôm cuồng nhiệt biết bao. Bấy lâu nay ở cạnh chồng, tôi thấy mình héo ùa, mòn mỏi, như cây xanh cả năm không có chút nước tưới tắm nào. Tôi cứ nghĩ mình sẽ héo mòn như thế, cam chịu cuộc sống như thế cho đến ngày tôi tình cờ gặp lại Quân.

Đó là cậu bạn cùng lớp tôi ngày xưa, thực sự mà nói, đấy cũng là người ngày xưa tôi thầm thương nhớ nhưng rồi cũng chẳng đi đến đâu. Quân hiện đang làm trong ngành bảo hiểm, và anh đã ly dị vợ.

Quân tâm sự với anh, vừa kết hôn gần 1 năm thì vợ anh ngoại tình. Anh phát hiện ra, cũng định cho vợ cơ hội quay lại nhưng cô ấy không muốn, nên vợ chồng Quân ly hôn.

Cả hai chúng tôi như tìm được tri kỷ, chia sẻ với nhau mọi buồn vui trong cuộc sống. Những đổ vỡ của anh cộng với nỗi bất hạnh của tôi là cái cớ để hai chúng tôi xích lại gần nhau.

Thế rồi, tôi và Quân đã ngã vào vòng tay nhau, như một chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.

Tôi tìm mọi cách để có thể gặp Quân, mỗi lúc như thế, hai chúng tôi lại quấn lấy nhau, yêu thương và tội lỗi. Tôi có đôi lần ân hận, đôi lần dằn vặt tâm can, nhưng chồng tôi, anh cứ vô tình đẩy tôi ra xa, khiến tôi dấn sau hơn vào vũng lầy, mà không có cách nào ra được.

Tôi biết mình tệ lắm, lăng loàn và hư hỏng lắm. Nhưng tôi còn trẻ, tôi muốn được yêu, được sống cho ra sống. Cuộc hôn nhân tù ngục này, đã đến lúc giải thoát cho nhau rồi. Kể cả chồng biết tôi cũng mặc, tôi muốn sống cho mình, để một lần bù đắp cho tuổi trẻ sai lầm của tôi.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.