Khi chồng quá… vô duyên!

Không ngoại tình, không rượu chè, bài bạc nhưng chồng cô lại có tật… vô duyên. Vô duyên đến mức có lúc cô đã muốn li dị chồng!

Khi chồng quá… vô duyên!

 

Đi làm đã thế rồi, đi chơi, cưới xin… chồng Hương còn khiến cô bẽ mặt không biết giấu mặt vào đâu cho vừa.

Hương nhiều lần đập đầu vào gối khóc tu tu chỉ vì bị chồng làm cho bẽ mặt. Nhìn anh chồng Hương thì đâu đến nỗi nào, mặt mũi khôi ngô thế mà ở bẩn. Ai mà ở lại nhà Hương qua đêm chắc phải thốt lên “sao mày lại sống được với người bẩn thế này”. Còn bình thường hễ chồng chuẩn bị ra đường là Hương sốt sắng lo tìm quần, tìm áo vận đồ cho chồng tươm tất, sợ bẽ mặt vì chồng.

Chồng Hương làm việc ở công trường, dù vẫn biết môi trường làm việc bụi bặm thì không thể bắt anh lúc nào cũng quần áo là lượt, thơm phức nhưng chí ít cũng phải ăn vận cho ra hồn người chứ. Đằng này, anh nhom nhem, xuề xòa đến khó chịu. Ai đời đi tiếp khách với giám đốc lại để mặt nhếch nhác không thèm rửa, mặc nguyên bộ đồ bảo hộ, đi giày bẩn. Đến nỗi sếp phải “đuổi” về nhà thay đồ. Thế mà anh vẫn cứ hả hê về khoe vợ.

Lấy chồng phụ nữ nào cũng lo mất chồng, lo chồng đi ngoại tình, đằng này Hương lại chỉ mong có ai đó nhòm ngó chồng mình, hay đôi khi cô còn khuyến khích chồng thấy gái xinh thì ngắm. Nhưng không hề, chẳng có cô gái nào tơ tưởng đến chồng Hương, mà anh cũng không thiết tha ngắm gái nữa. Đàn ông chung tình như chồng Hương mà cũng khiến vợ chán nản kêu than suốt.

Hai vợ chồng đi dự tiệc cưới của bạn thân Hương, tiệc cưới được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng. Ở đó ngoài bạn bè thân thiết của hương ra thì còn có vô số những người nổi tiếng, vì cô bạn thân của Hương làm trong làng giải trí.

Trước khi đi dự tiệc cưới bạn Hương đã hí hửng vì sắp được gặp nhiều người nổi tiếng nên từ mấy ngày trước cô đã đi sắm váy áo mới, sắm cho cả mình cho cả chồng. Hương cố gắng ăn vận cho chồng thật đẹp, thật bảnh trai, từ áo quần, giày dép, đến râu tóc Hương đều tự tay chỉn chu cho chồng. Nhìn chồng bóng lộn từ trên xuống dưới Hương mãn nguyện cười thầm “thế này thì không lo xấu hổ vì chồng nữa rồi”. Trước khi đi Hương không quên xịt cho chồng ít nước hoa.

Hai vợ chồng tươm tất đi dự cưới, nhưng khi vào dự tiệc chưa đầy 15 phút, Hương đã muốn nhảy lầu vì chồng. Ngồi vào bàn tiệc dù không quen ai nhưng anh cứ bô bô cái miệng, nói oang oang khiến tất cả mọi người quay sang, làm Hương bẽ mặt. Đã thế khi Hương véo chồng một cãi ngỡ tưởng thế là biết ý, nào ngờ anh không nói nhưng chuyển sang kéo áo, kéo quần xộc xệch, cavat anh tháo tung vắt lên ghế, áo anh cho ra khỏi quần, xắn ống quần cao thấp trông thật tội.

Hương chán nản vì không nói được chồng nên đành lẳng lặng đi chỗ khác xa chồng. Vậy mà khi ăn chồng Hương từ đâu đến xô bàn xô ghế ngồi cạnh Hương mặc cho bàn ăn đã đủ người. Hương đỏ mặt tía tai nhìn chồng nhưng vì ngại với quan khách nên cố nín nhịn.

Chồng Hương tuy vụng nói nhưng lại không vụng ăn, có lẽ đây là điểm tuyệt vời nhất Hương thấy ở chồng. Nếu lúc đó chồng Hương còn thêm cả vụng ăn nữa có lẽ Hương phải chui xuống gầm bàn mất.

Hôm đó, sau khi ra về cả đoạn đường dài Hương không nói với chồng câu nào, cô cúi gằm mặt khóc. Cô nhục nhã ê chề vì lấy phải chồng vô duyên, trong lúc đó cô đã nghĩ đến chuyện li hôn, nhưng đến giờ Hương vẫn chưa đủ dũng cảm để đưa đơn cho chồng.

Theo SKGĐ

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

19 queries in 1.584 seconds.