Hết lòng vì gia đình vẫn không được chồng ghi nhận

Tôi hết lòng vì gia đình, về nhà chồng không phải làm gì nhưng chồng nghe tôi nói thế liền gào lên như bị oan ức “Ối giời, cô mà chiều được tôi à”.

Hết lòng vì gia đình vẫn không được chồng ghi nhận

Shares

Buổi tối hôm chúng tôi tổ chức lễ cưới, chồng nói giờ mới tin là lấy được tôi làm vợ. Thế mà khi tôi vừa sinh đứa con thứ hai được một tháng, nghĩa là cuộc hôn nhân đã trải qua 9 năm yêu, đến độ nhàm chán thì tôi phát hiện chồng tán tỉnh một cô gái mới lớn tầm 18-19 tuổi. Tôi đau đớn hóa điên hóa dại bởi trước đó rất tự hào rằng tuy nghèo khổ nhưng vợ chồng hết mực yêu thương nhau. Tôi đã có rất nhiều trang viết được nhận giải thưởng về cuộc sống gia đình trẻ hạnh phúc mà nhân vật chính là vợ chồng tôi. Vì vậy, tôi cảm giác không đứng dậy được sau cú sốc đó vì khi ấy mới sinh con, sức khỏe cũng yếu.

Chồng cũng tâm sự với đồng nghiệp là anh rất đau khổ vì từ đây tôi không còn tin chồng nữa. Họ cũng động viên anh cứ sống tốt thì 3-5 năm sau tôi sẽ tin anh. Rồi chỉ hai năm sau đó, mặt anh lại trắng bệch ra khi bị tôi phát hiện tội “tán gái” mà anh không thể cãi được nửa lời. Thật sự là tôi đã chết trong suốt những năm ròng đó. Song vì con còn nhỏ, tôi sợ nếu để anh cũng tuyệt vọng như mình thì con cái bị bỏ bê nên cố nuốt nước mắt khi có thể. Chỉ những lúc ngồi một mình tôi mới thấm thía nỗi đắng cay và đau khổ buốt dọc xương sống.

Nhưng cuộc sống có phép nhiệm màu mà bằng nghị lực, tình yêu, cộng với quyết tâm “phải sống” đã giúp tôi “kiến tha lâu cũng đầy tổ” để xây dựng một niềm tin mà chèo lái tiếp con thuyền hôn nhân. Song tôi cũng muốn bình luận một lời chua chát rằng “tình yêu tìm thấy” không thể còn “nguyên vẹn sau cơn bão giông” nhưng nó cũng đủ để tôi dấn bước trên con đường đầy gian khó. Trong vòng một năm gần đây, tôi và anh đã xảy ra xung đột mà anh có những chuyện “quá tam ba bận” khiến tôi không thể bỏ qua được.

Một lần chúng tôi cãi nhau, thấy anh quá lời, tôi nói: “Tôi hết lòng vì gia đình, về nhà anh không phải làm gì, tôi chiều chuộng anh như vậy mà anh nói như thế được à”. Nghe vậy, anh gào lên như bị muôn vàn oan ức “Ối giời, cô mà chiều được tôi à”, anh nhấn mạnh rất nhiều lần câu nói đó với thái độ quyết liệt. Tôi từng đọc, có người phụ nữ cả đời cặm cụi hy sinh cho chồng, đến cuối đời chồng phủ sạch công lao khiến chị tưởng hóa điên nhưng không bao giờ tôi nghĩ mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Tôi giận anh đến độ muốn ly thân ngay từ vụ đó nhưng tôi lại quá yếu đuối trước sự làm lành của anh. Tất cả những lần anh làm lành với tôi anh đều thắng lợi dễ dàng, không phải vì tôi sợ mất chồng mà vì rất dễ mủi lòng thương anh. Trước đây vì gia đình anh không muốn anh lấy tôi, tôi tự ái nhiều lần muốn chia tay. Song tôi cứ sợ nếu chia tay thì anh sẽ tự tử vì ngày đấy anh rất yếu đuối. Gần đây, tôi và anh cãi nhau thì anh nói tôi và anh không có sự đồng điệu gì cả.

Tôi vô cùng sửng sốt hỏi lại không đồng điệu ở chuyện gì, anh thất vọng thốt lên: “Về tất cả”. Câu nói đó khiến tôi hiểu rằng với anh mình không còn gì để phấn đấu nữa. Bao năm qua tôi chịu đựng muôn vàn đắng cay và hết lòng với anh rốt cuộc cũng chỉ là công dã tràng. Xung quanh chuyện đó, chúng tôi còn xảy ra nhiều xung đột nữa và tôi đề nghị anh nên ly thân 6 tháng. Anh nói nếu như vậy sau này chính tôi sẽ là người ân hận. Song tôi vẫn cương quyết giữ ý kiến ly thân. Thật xấu hổ và có lỗi với bản thân là sau đó anh lại dễ dàng làm lành với tôi. Chúng tôi lại ngồi nói chuyện như pháo rang về vấn đề thời sự, giải trí hoặc mọi chuyện xảy ra ở cơ quan (chúng tôi là đồng nghiệp); có lúc tôi và anh đang nói chuyện con tôi muốn ngắt lời thì anh còn không cho con nói để tiếp tục câu chuyện với tôi. Thỉnh thoảng buổi tối nhân việc đi mua sắm anh vẫn đánh xe chở tôi đi dạo vài vòng. Tôi không hiểu nổi tại sao anh nói chúng tôi không đồng điệu.

Mấy hôm trước do phải chăm con ốm ở bệnh viện, tôi quá mệt nên phải thuê người giúp việc dọn nhà theo giờ, còn anh nấu cơm. Nhờ có chị giúp việc khéo ăn nói mà chồng tôi cũng được lời như cởi tấm lòng kể: “Vợ em không chiều được em”. Khi ấy tôi cảm nhận được thái độ bất ngờ của chị giúp việc, khi nghe chồng tôi nói thế nên chị cười nhẹ và có nói thêm một câu để bênh tôi, thế mà chồng đang hăng nên nói thêm: “Không, vợ em không chiều được em. Biết là vợ không chiều được mình nên phải chịu”. Thật lòng cảm ơn chị giúp việc đã khiến chồng tôi nói ra những lời gan ruột. Anh thanh minh rằng đó là anh nói tôi không chiều được anh trong chuyện ăn uống. Song điều ấy tôi cũng không thể chấp nhận được.

Nếu trân trọng tôi, anh không thể dễ dàng bán rẻ vợ với người mà anh chỉ gặp có vài phút. Câu chuyện của anh với chị giúp việc chỉ là giọt nước làm tràn ly để tôi nhận ra mình và anh không hợp nhau. Vì quá mất niềm tin vào đàn ông nên tôi những tưởng trái tim mình hóa đá. Song thời gian trôi đi và đến lúc tôi cũng biết đến cảm giác cô đơn. Tôi sinh ra trên đời không phải chỉ để chịu đựng những đắng cay, trái tim vẫn còn đầy ắp yêu thương mà không biết tặng ai, chỉ có ly hôn tôi mới chính danh ngôn thuận có cơ hội tìm cho mình một người để tâm sự. Nhưng mới chỉ nghĩ đến cái “cơ may” là tìm được người tâm sự thì tôi đã sợ khi ấy đầu óc chắc chắn sẽ phân tán, không thể dành hết cho con như hiện giờ, thế là tôi lại từ bỏ ngay ý nghĩ ly hôn. Chưa muốn nói vô phúc gặp kẻ bất lương chỉ nhằm lợi dụng thì đời tôi càng thêm tan nát. Sự thật, tôi chỉ muốn sống cho con.

Rõ ràng nếu ly hôn, quyền lợi của con cái về cả vật chất và tinh thần chắc chắn không thể đảm bảo bằng một gia đình nguyên vẹn. Tôi biết phép nhiệm mầu không thể đến được với cuộc hôn nhân của mình lần thứ hai, tôi không thể tin anh được nữa. Giờ đây, tôi không thể sống với chồng “bằng niềm tin” mà phải sống bằng nghị lực nhưng điều này đối với tôi là rất khó khăn, chưa biết bắt đầu từ đâu. Hãy cho tôi một lời khuyên.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.