Hạnh phúc cứ dần tan vỡ vì tôi chẳng thể có con

0
5

Tôi sinh năm 89, quê ở Thái Bình, đang là giáo viên văn ở một trường quốc tế tại TP HCM. Theo người ngoài nhận xét thì tôi có ngoại hình bé nhỏ nhưng dễ nhìn, từ nhỏ đã là niềm tự hào của bố mẹ cả về học tập lẫn đối nhân xử thế. Gia đình tôi thuộc dạng trung lưu, bố mẹ đều đã về hưu, tôi không phải vướng bận gì về kinh tế, chỉ đi làm để trang trải cuộc sống. Mọi chuyện sẽ thật dễ dàng nếu ngày ấy tai họa không ập xuống đầu tôi. Năm thứ 2 đại học, tôi phải mổ u nang buồng trứng, nghĩ cũng là lần phẫu thuật đơn giản nên bố mẹ muốn tôi mổ tại quê nhà. Không ngờ khi mổ xong, chu kỳ kinh nguyệt của tôi bắt đầu bị loạn rồi mất hẳn. Khi tái khám, bác sĩ kết luận tôi bị suy sớm buồng trứng.

Vì không phải là người bi quan và không muốn bố mẹ lo lắng, tôi đã rất bình tĩnh đối mặt với mọi chuyện. Nhưng chuyện tình cảm của tôi đến bây giờ thì chắc không thể lạc quan được nữa. Từ ngày bị bệnh, tôi yêu 2 người rồi chia tay cũng chỉ vì căn bệnh của mình. Người yêu dù có thương đến mấy cũng không thể vượt qua được những định kiến về chuyện con cái. Đã có lúc tôi tuyệt vọng nghĩ tới chuyện đi tu, nhưng rồi lại nghĩ, cửa Phật đâu phải là chốn muốn là có thể bước vào?

Rồi tôi gặp lại anh trong một lần anh vào Sài Gòn công tác. Anh là chàng trai đầu tiên khiến tôi rung động khi mới chỉ là cô trò nhỏ lớp 8. Anh học trên tôi một lớp ở trường làng. Tình cảm ngày ấy đã được chúng tôi chôn chặt bao năm, chưa một lần thổ lộ cho tới khi gặp lại. Ngày anh tỏ tình, tôi đã khóc và không hề giấu anh về chuyện bệnh tật. Tôi nói rõ là bệnh của tôi may mắn lắm thì chỉ có thể xin trứng của người khác rồi tự mang thai chứ theo tây y là không chữa được. Anh đã nắm tay, động viên và tin là chúng tôi sẽ vượt qua tất cả. Thật sự không phải lần đầu yêu nhưng anh là chàng trai đầu tiên khiến tôi có cảm giác an tâm và tin tưởng đến vậy.

Dù xa xôi cả mấy ngàn cây số (anh công tác ở Hải Dương, còn tôi vẫn dạy học ở Sài Gòn), nhưng chúng tôi đã có những ngày thật sự hạnh phúc. Tình cảm trong trẻo ngày thơ bé từ cả hai phía đã là nền tảng để chúng tôi viết tiếp câu chuyện tình cổ tích còn dang dở. Bạn bè tôi ai biết cũng mừng cho tôi, vì chuyện ngày nhỏ chúng tôi thích nhau hầu như ai cũng biết, chỉ là chúng tôi chưa bao giờ nói ra với nhau. Vui nhất chắc chắn là bố mẹ tôi. Bấy lâu, dù không nói nhưng tôi biết bố mẹ vẫn muốn con gái về lại quê hương để sống gần bố mẹ, nhưng mặc cảm bệnh tật đã khiến tôi chỉ muốn đi thật xa. Giờ tôi yêu anh, nhà anh và nhà tôi lại cách nhau có hơn một km, bố mẹ thật sự không thể giấu đi niềm hạnh phúc trong ánh mắt.

Tết nguyên đán thực sự là những ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Chúng tôi quấn quýt bên nhau, đến nhà nhau làm cơm, đi chơi cùng bạn bè, họ hàng hai bên ai cũng mong chúng tôi sớm nên duyên. 14/2 cũng là ngày tôi phải vào lại Sài Gòn công tác với lời hứa dạy hết năm học rồi về lại quê hương với anh. Dịp lễ 10/3 anh cũng bay vào với tôi rồi hai đứa cùng đi du lịch ở Ninh Thuận. Hạnh phúc là thế nhưng linh cảm vẫn cho tôi biết có điều gì đó đang xảy ra. Gạn hỏi mãi cuối cùng anh cũng nói với tôi là ở nhà bố mẹ biết chuyện tôi bị bệnh. Nhà gần nhau thế nên tôi nghĩ sớm muộn điều ấy cũng đến. Và nữa, tôi cũng không muốn giấu chuyện này.

Từ ngày tôi bị bệnh, anh là chàng trai duy nhất khiến tôi có động lực chữa bệnh. Tôi đi khám ở Từ Dũ, bác sĩ vẫn kết luận tôi chỉ xin trứng rồi mang thai, chứ buồng trứng không có cách gì để hồi phục. Họ cũng bảo, lý do của tôi có lẽ là di truyền nhiều hơn là biến chứng sau mổ (nhà tôi chị gái cũng gặp vấn đề về buồng trứng). Tôi đã uống thuốc nam được 3 tháng, chưa thấy tiến triển gì nhưng vẫn tin là nếu có đi xin trứng để thụ tinh ống nghiệm thì anh cũng sẽ ở bên tôi. Tôi hỏi anh ý bố mẹ thế nào, anh bảo, bố không nói gì còn mẹ chỉ bảo con cái là chuyện rất quan trọng, con lại là con trai duy nhất. Thế nhưng khi tôi nói tới chuyện xin trứng, anh bảo không muốn, vì như thế đâu còn là con của tôi nữa. Tôi đang cố gắng uống thuốc từng ngày dù hy vọng rất mong manh. Mai là ngày cuối cùng của năm học, như lời hứa hôm tết thì là ngày tôi nộp đơn nghỉ việc để về quê cùng anh nhưng giờ ngày ấy đã rời lại đến vô thời hạn.

Cũng phải nói thêm là công việc đang làm của tôi không phải quá mỹ mãn nhưng tôi rất yêu học trò của mình. Xin nghỉ để về quê cũng là điều tôi suy nghĩ rất nhiều nhưng vì yêu anh, tôi chấp nhận từ bỏ. Tôi và anh đều không còn trẻ để dễ dàng nói chuyện buông tay, nhất là khi tôi biết mình yêu và cần anh đến thế nào. Tuy nhiên, vì hoàn cảnh gia đình anh như vậy, bản thân lại không thoải mái chuyện theo Tây y, nên tôi cũng không muốn làm anh khó xử. Tôi không phải là kẻ ích kỷ, khi anh nói buông tay, tôi sẽ ra đi vì hiểu lúc đặt mình vào vị trí của anh. Chỉ là anh vẫn đang động viên tôi uống thuốc nam và bản thân tôi thì vẫn yêu anh quá nhiều. Rồi cả bố mẹ tôi nữa, bao nhiêu hy vọng của bố mẹ mong con gái sớm ổn định. Bố mẹ từng bảo, để chữa bệnh cho tôi, kể cả phải bán đất cũng làm.

Tôi không muốn hỏi ý kiến người quen hay bạn bè, vì ai biết cũng khuyên cố gắng. Người không hiểu chuyện lại bảo do tình cảm từ phía anh không đủ lớn, chứ yêu thì sẽ chấp nhận hết thôi. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên: Tôi nên làm gì lúc này khi ngày về nghỉ hè đã cận kề mà thuốc nam thì vẫn phải uống trong thời gian dài nữa? Anh cũng rất sốt ruột chuyện lập gia đình. Ở xa nhau nên dù rất tin tưởng anh nhưng tôi cũng không dám tự tin là anh vẫn toàn tâm toàn ý vào tình cảm này. Anh lại đang đau đầu chuyện công việc nên tôi càng không muốn thúc ép gì cả. Dù là giáo viên văn nhưng tâm trạng đang rối bời nên có lẽ tôi diễn đạt còn lộn xộn. Chân thành cám ơn mọi người.

Theo Vnexpress

comments