Giá ngày đó khi bị đánh một trận nhớ đời như thế, tôi biết điều mà rút lui…

Khi yêu, tôi hết lòng theo đuổi, khổ sở đến đâu cũng chịu. Còn bây giờ, khi tôi đã được mãn nguyện vì cưới được người đẹp về làm vợ thì tôi mới bàng hoàng, ngã ngửa về Hiền của mình

Giá ngày đó khi bị đánh một trận nhớ đời như thế, tôi biết điều mà rút lui…

Shares

Tôi kết hôn với Hiền đến nay đã được gần bốn năm và có một đứa con hai tuổi. Tôi nhớ hồi yêu Hiền, tôi đã phải lao tâm khổ tứ mới tán đổ Hiền. Vì cô ấy nổi tiếng dịu dàng, hiền thục và xinh xắn có tiếng của xóm. Đến nỗi, có lần tôi qua nhà Hiền chơi còn bị đám thanh niên ghen ghét chặn ở đầu ngõ đánh cho một trận thâm tím mặt mày. Tất cả cũng vì cái tội dám cả gan yêu một cô gái nết na, hiền lành như thế.

Còn bây giờ, khi tôi đã được mãn nguyện vì cưới được người đẹp về làm vợ thì tôi mới bàng hoàng, ngã ngửa về Hiền của mình. Tôi chỉ ước ngày đó khi bị đánh một trận nhớ đời như thế, tôi nên biết điều mà rút lui, còn hơn phải chấp nhận một cuộc sống với cô vợ tên Hiền mà chả hiền chút nào. Nhiều khi giận vợ quá tôi lại nói thẳng với cô ấy rằng nếu có cuộc thi cho những bà vợ đanh đá, thích tính toán và ích kỷ. Tôi sẽ cho vợ vào thẳng chung kết rồi giật giải nhất.

Nói thật cuộc sống của hai vợ chồng tôi không đến nỗi vất vả, thậm chí thừa của ăn của để. Tôi vốn là một bác sỹ chuyên khoa răng hàm mặt còn vợ là kế toán của công ty xuất khẩu nước ngoài. Nhưng vợ tôi lúc nào cũng chi li tính toán, ích kỷ trong mọi chuyện.

Tôi nhớ cách đây không lâu, khi nhà nước có chủ trương tăng lương cho cán bộ công viên chức. Hiền đã ngồi cả đêm cầm máy tính rồi vắt óc tính toán xem tháng này chồng được thêm bao nhiêu.

Sau một hồi cô ấy căng thẳng, vò đầu tính toán. Hiền quay sang bĩu môi bảo tôi rằng: “Ối dào, tăng có một tí mà bắt ngồi ê cả mông, rách việc”.

Đã thế, vợ tôi còn gọi điện đến bệnh viện hỏi đồng nghiệp của tôi tháng này có tăng lương hay thưởng gì không? Hiền làm các anh em bác sỹ ở đó được một phen cười há mồm còn tôi thì xấu hổ khôn cùng.

Hiền tính toán đến nỗi mỗi sáng, cô ấy không thèm vào bếp nấu nướng cho chồng con ăn. Cô ấy bảo nấu nướng vừa tốn ga, điện rồi bao nhiêu thứ linh tinh mà mất thời gian. Vì thế mỗi sáng, Hiền đều đặn đưa tôi 28 ngàn với quy định 25 ngàn tiền bát bún và 3 ngàn cốc trà đá. Nói là đưa đường hoàng thế, nhưng cô ấy lúc nào cũng kèm theo câu nhắc nhở ở sau rằng anh ăn gói xôi 10 ngàn thì có phải tiết kiệm được 15 ngàn mua sữa cho con không? Tôi nghe Hiền nói mãi nên cũng nhàm tai và cứ coi như không nghe thấy.

Mang tiếng là có gia đình khá giả nhưng Hiền chẳng bao giờ chịu chi một đồng gọi là báo hiếu cho bố mẹ chồng. Nếu tôi có mua cho ông bà nội cái gì thì y như rằng Hiền kêu ca rồi tính toán và quy đổi ra tiền để mua bù cho nhà ngoại.

Con trai bác cả ở dưới quê lên xin ở nhờ gia đình tôi để ôn thi Đại học, tôi phải năn nỉ ỉ ôi mãi Hiền mới đồng ý. Cô ấy bĩu môi lại bảo: “Nhà trọ đầy ra đó không thuê lại cứ thích lợi dụng người khác. Nhà mình nào có bao giờ đi ăn bám nhà khác như thế đâu mà họ vẫn cứ thích nhờ vả như thế?”

Mặc cho vợ tính toán thiệt hơn, tôi nhất quyết đón cháu vào nhà ở. Đến khi nó hoàn thành kỳ thi rồi về quê, Hiền lại ngoa ngoắt xỉa xói tôi: “Ở trọ mà đến ba ngày cũng phải mất hơn triệu bạc chứ chẳng chơi. Nốt lần này tôi làm phước thôi đó, lần sau tôi thu tiền”.

tính toán

Sống vợ chồng với nhau đã từng ấy năm thì cũng đồng nghĩa từng ấy thời gian tôi phải chịu đựng thói tính toán, ích kỷ của Hiền. (Ảnh minh họa)

Có hôm tôi gọi ve chai vào để bán mấy thứ linh tinh trong nhà. Thấy bà mẹ có mang theo đứa con chừng 2 tuổi, tội nghiệp quá nên tôi cho không mấy thứ đó mà chẳng lấy tiền vì cũng chẳng đáng bao nhiêu. Vậy mà Hiền từ trong nhà lại chạy lao ra giành lại và chửi tôi thậm tệ. Cô ấy nói lớn: “Anh khùng hay sao vậy? Anh có biết là mỗi thứ một ít cộng lại cũng bằng hai bữa ăn sáng của anh không? Anh cứ đi làm nên không biết chứ bán ve chai nhìn thế thôi mà nhà giàu đáo để đó”.

Lần đó, vì thấy vợ tôi làm ầm ĩ, lại đòi giá cao nên mẹ con chị ve chai từ chối không mua rồi chạy vội. Còn tôi lại đau đầu vứt đống đồ đó cho vợ muốn làm gì thì làm. Tôi không ngờ Hiền lại tính toán chi ly những thứ nhỏ nhặt như vậy.

Sống vợ chồng với nhau đã từng ấy năm thì cũng đồng nghĩa từng ấy thời gian tôi phải chịu đựng thói tính toán, ích kỷ của Hiền.

Đã bao lần tôi giải thích rồi khuyên nhủ Hiền bớt tính toán đi để cho cuộc sống thoải mái hơn nhưng cô ấy đâu có nghe, trong khi gia đình thì đâu phải thiếu thốn lắm. Vậy mà Hiền cứ bám lấy cái lối ích kỷ và chi ly ấy thì tôi biết phải làm sao bây giờ?

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.