Gặp lại người yêu sau 1 tháng xa nhau, tôi ngỡ ngàng đến đánh rơi cả túi xách

Anh đang đứng chống nạng ở trên hiên nhà, người thì gầy rộc hốc hác. Nhìn thấy người yêu như vậy tôi bật khóc nức nở.

Gặp lại người yêu sau 1 tháng xa nhau, tôi ngỡ ngàng đến đánh rơi cả túi xách

Shares

Tôi và anh tình cờ quen nhau trong lần dự tuyển xin việc vào công ty. Bất ngờ hơn cả tôi và anh đều trở thành nhân viên của phòng kinh doanh. Nhân viên mới, lại hay làm việc chung, tôi và anh trở thành đôi bạn tâm đầu ý hợp và dần trở thành một đôi.

Tôi là một cô gái thành phố lại khá xinh nên có nhiều người theo đuổi. Nhưng kì thật từ trước đến giờ tôi chưa phải lòng ai cả. Những anh chàng đến với tôi đều cho tôi cảm giác khá nhạt, lúc nào cũng nói những lời sáo rỗng, những câu chuyện phiếm nhạt nhẽo vô vị. Đã vậy lúc nào cũng khoe khoang làm tôi phát chán. Riêng anh thì hoàn toàn ngược lại, anh cho tôi cảm giác tin tưởng rất nhiều bởi sự chân thành của mình.

Anh là chàng trai ngoại tỉnh lên thành phố học tập rồi ở lại làm việc. Trong anh vẫn còn sự mộc mạc và chân chất. Mới đầu anh đến với tôi như một người bạn thân hợp tính. Hai đứa bàn bạc chuyện công việc suốt ngày. Tan làm lại lang thang chỗ này chỗ kia ngắm cảnh hay tìm nơi ăn vặt. Bên anh tôi có thể tự do cười nói mà chẳng phải dè dặt e ngại. Cũng chẳng phải cố tỏ ra mình thế này thế nọ. Người yêu ít nói nhưng luôn quan tâm lo lắng cho tôi, hỗ trợ hết mình trong công việc.

Tình yêu đến với tôi và anh nhẹ nhàng nhưng khi nhận ra mới thấy thật sâu đậm. Yêu nhau hơn tám tháng, tôi vài lần đưa anh về nhà chơi. Bố mẹ tôi đều làm nhà nước nên cũng tâm lí. Ông bà không ngại xuất thân nên chẳng cấm cản gì chuyện của hai đứa. Anh cũng chứng tỏ mình là người xứng đáng với tôi nên ông bà khá hài lòng. Vì quê anh ở xa nên từ lúc quen nhau tôi chưa có dịp nào theo anh về để ra mắt gia đình người yêu.

Cách đây hơn tháng, bố anh gọi về gấp vì có chuyện cần giải quyết. Khi đó công ty đang có rất nhiều việc nên tôi không thể xin nghỉ để đi cùng anh được. Trước khi đi anh có nói với tôi sau một tuần sẽ lên lại thành phố. Nhân dịp này anh sẽ thưa chuyện của chúng tôi với bố mẹ, nếu được anh sẽ đưa ông bà lên gặp gỡ bố mẹ tôi để hai bên gia đình chính thức gặp nhau.

Lúc anh về đến nơi có gọi điện cho tôi nhưng rồi những ngày sau đó tôi không liên lạc được nữa. Tôi gọi điện liên tục nhưng lúc nào cũng tắt máy, làm tôi lo lắng vô cùng. Hết một tuần cũng không thấy anh trở lại thành phố. Khi ấy tôi cứ tự trấn an mình có lẽ việc nhà của anh giải quyết chưa xong. Đầu tuần thứ hai trưởng phòng của tôi lại nhận được đơn xin nghỉ việc tạm thời của anh. Trong công ty đồn ầm lên là anh xin nghỉ để lấy vợ khiến tôi rất buồn.

Đã hơn một tháng kể từ ngày anh về quê, ngày nào tôi sống trong nỗi buồn và lo lắng. Nhiều lúc cứ nghĩ sao người yêu có thể phụ bạc mình nhanh đến vậy. Lẽ nào tình cảm trước đây anh ấy dành cho mình chỉ là dối trá. Nhưng rồi tôi chợt nghĩ lại, người như anh không thể nào là kẻ bội bạc. Mâu thuẫn cứ giằng xé làm tôi muốn quên anh cũng không xong. Cuối tuần vừa rồi tôi quyết tâm tìm nhà anh dựa theo những thông tin mà anh đăng kí lúc xin việc.

Vất vả cả ngày tôi cũng tìm ra nhà anh vì bố anh vốn là giáo viên nên cũng được nhiều người biết. Nhưng khi đứng trước sân nhà anh, tôi ngỡ ngàng đến đánh rơi cả túi xách. Anh đang đứng chống nạng ở trên hiên nhà, người thì gầy rộc hốc hác. Nhìn thấy anh như vậy tôi bật khóc nức nở. Anh cũng ngạc nhiên vô cùng khi nhìn thấy tôi. Anh còn làm tôi kinh ngạc hơn khi nói với cả nhà là không quen tôi. Anh xua đuổi và không cho tôi đến gần. Anh kêu bố mẹ mời tôi đi ngay cho. Nhưng thấy tôi vừa nói vừa khóc nên ông bà không nỡ.

người yêu

Nhưng khi đứng trước sân nhà anh, tôi ngỡ ngàng đến đánh rơi cả túi xách. (Ảnh minh họa)

Tối hôm ấy, tôi và bố mẹ anh nói chuyện trong nước mắt. Sau khi anh về quê được ba ngày thì anh bị tai nạn giao thông trên đường đi thăm bà con. Từ một người bình thường khỏe mạnh anh bỗng trở thành kẻ tật nguyền.

Sau khi tỉnh dậy anh đã khóc rất nhiều, anh cầu xin bố mẹ đừng cho tôi biết thông tin về anh, nếu tôi có liên lạc thì cũng đừng nói gì hết. Nghe kể lại tôi càng thương anh nhiều hơn. Nhưng mấy ngày ở lại nhà anh, anh không chấp nhận sự chăm sóc của tôi. Tôi mang thứ gì đến gần đều bị anh hất đổ. Tôi không giận anh vì tôi hiểu tại sao anh làm như vậy.

Về lại thành phố tôi nói chuyện với bố mẹ. Ông bà sợ tôi sẽ vất vả khi tiếp tục yêu anh. Nhưng tôi nghĩ mình có thể cố gắng được. Tôi muốn về quê anh để được gần gũi chăm sóc cho anh. Tôi muốn dùng tình cảm của mình để xoa dịu nỗi đau mà anh đang phải chịu đựng.

Tôi biết anh vẫn yêu tôi rất nhiều và chính vì yêu tôi nên anh cố đẩy tôi ra xa vì anh sợ sẽ thành gánh nặng cho tôi. Tôi hiểu được anh nên muốn giúp anh lấy lại thăng bằng và tiếp tục cố gắng trong cuộc sống. Nhưng tôi phải làm thế nào để anh có thể bỏ qua mặc cảm mà chấp nhận tình cảm tôi dành cho anh. Mong mọi người hãy cho tôi vài lời khuyên.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.