Em trai đã thú nhận chuyện làm bạn gái tôi mang bầu

Tôi không thể bỏ bạn gái được, yêu em quá nhiều, tình yêu của tôi luôn đủ lớn để dành cho em, chỉ sợ em không còn yêu tôi.

Em trai đã thú nhận chuyện làm bạn gái tôi mang bầu

Shares

Tôi là anh trai của tác giả bài viết: “Tôi bế tắc khi khiến vợ sắp cưới của anh trai mang bầu”. Buồn, vì trong một thời gian ngắn tôi mất đi người con gái mình yêu thương và trân trọng nhất. Tôi chuyển từ trạng thái đau buồn khi nghe tin người vợ sắp cưới phản bội sang trạng thái sốc khi nghe một tin còn khủng khiếp hơn. Thật sự tôi đang trượt dài trong cảm giác đau khổ và hối hận.

Tôi như điên dại khi nghe tin thằng em trai tôi thú nhận rằng nó chính là người đã mang lại sự khổ đau cho em. Tôi chỉ hy vọng rằng trong cơn say nó nói sảng, từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ thấy nó say mà trong trạng thái đờ đẫn như vậy. Nó khóc, điều tôi chưa bao giờ thấy ở một thằng đàn ông như nó. Cơn đau trong tôi ập đến, không dám tin vào những lời mà người em trai của mình đang nói, tôi thật sự là không muốn tin.

Tôi nắm áo nó dậy, muốn đấm một đấm nhưng đã không làm điều đó trong tiếng van xin của mẹ. Tôi buông nó ra và bước đi, còn nghe rõ tiếng nó nói lời xin lỗi, nghe rõ nó nói với mẹ: “Mẹ ơi con yêu Vy là thật lòng, là thật lòng con đó mẹ”. Mẹ tôi khổ sở an ủi nó: “Mẹ hiểu mà, mẹ hiểu mẹ sẽ giúp con, con như vậy mẹ đau lắm con biết không”.

Tôi lái xe ra khỏi nhà mà trong lòng đau đến tê tái. Người đáng được an ủi phải là tôi chứ. Tôi nghĩ ngay đến em, người con gái đáng thương nhất của mình. Đáng lẽ ra giờ phút này em phải là người đáng được che chở nhất chứ? Em dối tôi để nhận lấy sự bất hạnh cho mình, lúc nào cũng thế, em tôi lúc nào cũng thế.

Tôi vô ngay chuyên mục Tâm sự của VnExpress để tìm bài đọc mà thằng em trai tôi đã viết, vì trước đó trong cơn say nó đã lắc lư cái điện thoại trước mặt tôi mà nói: Anh hãy đọc đi, là em, là em đấy. Từng câu từng chữ nó hiện lên trước mắt làm tôi đau. Tôi cố vuốt hết màn hình để đọc cho hết, thật sự muốn phá nát những gì xung quanh mình. Tôi hy vọng cái tên Khải đó không phải là câu chuyện của nó và em, vì thằng em trai vốn không phải tên Khải. Sao em lại giấu tôi về cái thai? Sao ngay từ lúc đầu em không nói luôn để cùng tôi giải quyết? Sao em lại không bao giờ tin tưởng tôi?

Sáng hôm sau tôi về kho xưởng chứ không về nhà. Mẹ điện thoại hàng trăm cuộc nhưng tôi không muốn nghe máy. Có lẽ khi tôi nhấc máy sợ mẹ lại nói về vấn đề đó, về cái duyên của em và em trai tôi, mẹ tôi muốn cái gì đó trong suy nghĩ của tôi. Từ nhỏ đến lớn mẹ cái gì cũng muốn tôi nhường em trai, mẹ nói nhường để tình anh em đoàn kết, mẹ nói làm anh thì phải chịu thiệt.

“Giờ đây người con gái con yêu cũng phải nhường sao mẹ”? Tôi lái xe xuống nhà tìm em vì sau nhiều lần gọi điện em không nghe máy, trường em thì đã nghỉ tết, tôi biết chắc giờ em đang ở nhà, phải tìm em để nói chuyện. Đến nhà em, tôi bước vô nhà nhìn thấy em đằng sau bếp, ăn vội tô cơm nguội với cá khô. Nhìn tô cơm, nhìn em tiều tuỵ mà tôi thấy nhói lòng. Em bối rối nhìn tôi, tôi nói đã biết hết chuyện rồi, em ngơ ngác rồi suy sụp, mong tôi tha thứ, cầu mong tôi đừng bắt em bỏ cái thai. Tôi buồn vì sao em lại nghĩ tôi ác độc vậy, nó cũng là cháu tôi, cũng có máu mủ với tôi, làm sao tôi có thể tàn nhẫn vậy chứ.

Tôi hỏi em còn yêu tôi không? Còn muốn cưới tôi không? Em im lặng không trả lời, chỉ nói em không còn xứng với tôi nữa. Em nói muốn ở vậy nuôi con và chưa nghĩ đến chuyện gì nữa. Tôi nói em không phải sợ, tôi sẽ ở bên em, sẽ cưới em như lời hứa, em nói không muốn nhìn tôi khó xử. Em cố tỏ ra mạnh mẽ với tôi nhưng giọng nói đã lạc đi. Tôi thấy thương em, người con gái tội nghiệp của tôi sao toàn bất hạnh ập xuống đầu em?

Em mồ côi ba từ bé, nhà còn mỗi mẹ và đứa em trai. Mẹ em người miền quê hiền lành cũng không dám buông lời nặng nhẹ với nhà tôi. Tôi cảm thấy đau lòng quá, không còn tâm trí để làm việc. Gia đình tôi chưa một lần xuống xin lỗi em, không biết là do họ ngại hay đang có suy nghĩ gì. Em trai xin tôi cho nó được ở bên em, được cưới em và làm tròn trách nhiệm của người cha; mẹ tôi cũng có ý như thế. Còn tôi không thể bỏ em được, tôi yêu em quá nhiều, tình yêu của tôi luôn đủ lớn để dành cho em, chỉ sợ em không còn yêu tôi.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.