Em không trách khi bị anh từ chối tình cảm

Anh không muốn em đau khổ thêm nữa, em cũng không thích là kẻ thứ ba xen vào gia đình anh, vì thế em chọn cách im lặng.

Em không trách khi bị anh từ chối tình cảm

Shares

Tôi là cô gái tuổi Dần trong bài viết “Tôi đã có vợ mong em đừng trách khi bị từ chối tình cảm”. Tôi cũng có lòng tự trọng và biết suy nghĩ đúng sai, nhưng khi bạn đọc rơi vào tâm trạng của tôi mới hiểu được. Tôi viết ra đây không phải để thanh minh cho mình và cũng không cố tình là kẻ thứ ba phá vỡ hạnh phúc của anh ấy, nhưng một cô gái như tôi từng mất niềm tin vào người đàn ông và từng đóng băng tình cảm, khi gặp người đàn ông như anh ấy tôi thấy cuộc sống vui hơn, có niềm tin hơn. Tôi chỉ muốn nói ra tình cảm của mình với anh cho lòng nhẹ nhàng hơn chứ không mong anh đáp lại. Rất mong bạn đọc hiểu và thông cảm cho tôi.

Gửi anh! Hôm nay em vô tình đọc được những dòng tâm sự của anh, tuy tên người viết khác nhưng em tin chắc đó là anh vì những gì anh viết lên đó là câu chuyện giữa chúng ta. Thời gian qua đối với em là những ngày dài, nhiều lúc em định cầm điện thoại gọi và nhắn tin cho anh nhưng cứ cầm lên rồi lại đặt xuống, lúc đấy tâm trạng em đầy mâu thuẫn. Giờ khi em đã nói ra chuyện này, em cũng cảm thấy thoải mái hơn cho dù sau đó chúng ta không gặp nhau nữa, những gì anh dành cho em từ trước đến nay em luôn trân trọng và sẽ mãi là kỷ niệm.

Sau khi em trải qua những sóng gió của cuộc sống và mối tình không trọn vẹn, em chưa bao giờ mở lòng với ai cho dù từng nhiều lần cố gắng thử. Từ khi gặp anh mọi chuyện và suy nghĩ của em đều thay đổi, không hiểu sao em chia sẻ mọi chuyện, anh đồng cảm và động viên em để quên đi những quá khứ không vui đó. Lúc đầu em nghĩ anh chỉ là người giả tạo, vờ quan tâm để lợi dụng như những người đàn ông khác, em đã thử lòng anh một lần khi chỉ còn hai ta trong phòng, có lẽ anh nhận ra được điều đó nên mời em ra ngoài uống nước, các lần sau anh cũng luôn giữ khoảng cách.

Em thấy tôn trọng và quý mến anh nhiều hơn. Rồi những lúc anh chia sẻ và tâm sự về gia đình, em cảm thấy vợ anh thật may mắn có được anh. Anh là một người chồng, người cha tốt, em thèm được có một người quan tâm và chăm lo cho mình như vậy. Thời gian trôi đi, anh cũng quan tâm và lo cho em, tuy không nói ra nhưng em biết anh cũng dành những tình cảm đặc biệt cho mình. Có thể đó là tình cảm khiến em ngộ nhận nhưng đến khi em bị tai nạn xe máy, anh vừa nghe tin đã chạy đến luôn rồi hỏi han và lo cho em như một người thân. Em thấy vui, hạnh phúc và quên đi mọi cảm giác đau đớn trước đó. Thật sự từ trước đến giờ ngoài bố mẹ ra chưa ai lo và quan tâm đến em như anh.

Giờ đây chúng ta không gặp nhau nữa, em cảm thấy buồn và trống trải, nhưng đấy cũng là quyết định của anh và em. Anh không muốn em đau khổ thêm nữa, còn em cũng không muốn là người thứ ba xen vào cuộc sống của anh và làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình anh nên chọn cách im lặng. Em cũng cầu chúc anh và gia đình luôn hạnh phúc, nếu có dịp anh và em gặp lại nhau, lúc đó chúng ta hãy coi nhau như những người bạn tốt anh nhé.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.