Em gái và tôi cùng yêu một người đàn ông

Thực lòng tôi rất yêu anh nhưng cũng thương em gái. Nhà tôi từ nhỏ đến giờ chỉ có 3 mẹ con, giờ thế này mẹ tôi buồn lắm. 

Em gái và tôi cùng yêu một người đàn ông

Shares

Tôi 24 tuổi, một người hướng nội và khá rụt rè. Tôi sống khép kín vì luôn thấy mặc cảm tự ti vì ngoại hình của mình (tôi khá béo). Tôi ngại giao tiếp với mọi người. Trái ngược, em gái tôi giống mẹ nên rất xinh xắn, khéo ăn nói nên có nhiều chàng trai theo đuổi. Tháng 12/2014 tỉnh tôi có đợt tuyển viên chức, ngày nộp hồ sơ cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh. Anh là một trong 6 người tiếp nhận hồ sơ dự tuyển, rất nhiệt tình, ân cần hỏi han và vui vẻ giải đáp những thắc mắc của tôi. Chỉ bấy nhiêu thôi tôi đã làm tôi có ấn tượng rất tốt về anh. Tôi cảm thấy như là duyên số sắp đặt khi được gặp anh lần nữa.

Anh là một trong những người tham gia phỏng vấn (lúc đầu là một người phụ nữ khác nhưng không biết vì lý do gì mà được thay thế). 10 ngày sau, tôi vui mừng khôn xiết khi mình đỗ và càng vui gấp bội khi gặp lại anh một lần nữa. Tôi không ngờ anh còn nhớ mình. Tối đó anh nhắn tin cho tôi trò chuyện, từ đó chúng tôi chính thức trở thành bạn bè, nói chuyện rất hợp nhau. Anh tâm sự với tôi về công việc và cuộc sống của anh. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ thân thiết với một người khác giới nào như vậy. Tôi cảm thấy rất thoải mái và sẵn sàng tâm sự với anh về những buồn vui của mình. Chẳng biết từ bao giờ tôi cảm thấy mình cần anh đến thế. Tôi nghĩ mình đã yêu anh ấy rồi.

Bạn thân khuyên tôi nên thổ lộ cho anh biết để sau này không phải hối hận. Nhưng khi nhìn bản thân, tôi thấy mình không xứng với anh, vì vậy tôi cứ lần lữa mãi. Tôi quyết tâm đến khi giảm cân thành công sẽ thổ lộ tình cảm của mình nhưng một số việc xảy ra không như tôi mong muốn. Cách đây 5 tháng, trong một lần gọi Facetime, em gái tôi có trò chuyện cùng anh. Sau lần trò chuyện đó nó rất quan tâm anh, hỏi tôi số điện thoại anh, hỏi mối quan hệ của tôi và anh là gì? Tôi không nghĩ gì nên nói với nó rằng mình chỉ coi anh là bạn, lúc đó con bé tỏ ra rất vui mừng. Em nói rất thích anh và bảo tôi không được có tình ý gì với anh. Tôi chẳng nghĩ gì nên gật đầu.

Thỉnh thoảng anh ghé nhà tôi chơi, anh và em gái tôi có vẻ rất thân thiết. Em tôi rất vui và nó nói là cảm nhận được anh cũng có tình cảm. Trước giờ mọi thứ tôi đều nhường nhịn nó, vì vậy mặc dù rất thích anh nhưng tôi vẫn tỏ ra chẳng có gì. Hôm 14/2 vừa rồi, em gái tôi tỏ tình với anh nhưng bị từ chối. Về đến nhà nó khóc lóc om sòm, kêu tôi sống giả dối, luôn ganh tỵ, cướp đoạt tình yêu của nó. Nó nói tôi không xứng với anh, anh có tình cảm với nó nhưng tôi lại chen ngang. Mặc tôi giải thích gì nó cũng không nghe. Nó giận tôi không ăn không uống gì làm mẹ lo lắm. Nó không nói gì với tôi, bỏ lên chỗ làm và ở luôn trên ấy không về.

Tôi nhờ mẹ giải thích giúp nhưng nó cũng không nghe. Nó nói muốn mọi thứ như cũ thì chỉ còn cách nhường anh cho nó. Thực lòng tôi rất yêu anh nhưng cũng thương em gái. Nhà tôi từ nhỏ đến giờ chỉ có 3 mẹ con, giờ thế này mẹ tôi buồn lắm. Liệu có cách nào vẹn toàn hay tôi chỉ có thể chọn một trong hai? Xin cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.