Dù có nhà, có tiền, tôi vẫn bị chị vợ khinh thường vì đang ở rể

Tôi ở đây cũng vì cái nghĩa tình, đạo hiếu với ba mẹ vợ chứ tôi cũng vẫn có thể đủ sức mua 1 mảnh đất hay một ngôi nhà nhỏ nữa ở Đà Nẵng.

Dù có nhà, có tiền, tôi vẫn bị chị vợ khinh thường vì đang ở rể

Chào mọi người, tôi là đàn ông, thế nhưng hôm nay tôi vẫn muốn viết vài lời tâm sự , mong mọi người bớt chút thời gian chia sẻ và cho tôi vài lời khuyên.

Tôi vừa mới lập gia đình được gần 6 tháng và hiện đang ở rể nhà vợ. Tôi xin giới thiệu đôi điều về bản thân để mọi người chớ có vội ném đá tôi bất tài vô dụng.

Tôi vốn có một ngôi nhà ở TP.HCM và trụ sở công ty cũng ở trong đó. Thế nhưng, sau khi tôi được điều ra công tác ở Đà Nẵng 2 năm thì tôi quen vợ tôi bây giờ và quyết định làm đám cưới với cô ấy.

Vì công việc còn dang dở và yêu vợ nên tôi quyết định ra Đà Nẵng ở rể. Với ba mẹ vợ hay bố mẹ ruột, tôi đều quý trọng như nhau. Thêm nữa, tính ba mẹ vợ tôi cũng rất thoải mái.

Hiện tại, gia đình nhà vợ có ba mẹ vợ và hai vợ chồng tôi ở thôi. Chị gái vợ đã ra ở riêng với chồng con. Vì thế, tôi tự biết nhiệm vụ và trách nhiệm của một người con rể.

Vợ chồng tôi đã thống nhất mỗi tháng sẽ gửi tiền ăn cho ông bà. Vợ tôi nói, hiện tại ông bà đang nghỉ hưu, lương hưu cũng ít nên chúng tôi lo tất các khoản điện nước và những chi phí phụ trong nhà như ga, mắm muối, xà phòng…

Chuyện cũng sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như gia đình nhà chị gái vợ tôi (gồm hai vợ chồng và hai con nhỏ) một tháng 30 ngày thì có đến 20 ngày về ăn, ở, tắm rửa sinh hoạt mà không đóng một khoản phí nào.

Bản thân tôi nghĩ, mình có thu nhập khá nhưng không có nghĩa là sẽ bao trọn cho gia đình nhà chị gái vợ. Vì chúng tôi còn kế hoạch sinh con, nuôi con sau này nữa. Tôi cũng vốn dĩ sống tiết kiệm và kế hoạch chi tiêu rất rõ ràng.

Tôi cũng có nói chuyện với vợ để cô ấy góp ý với vợ chồng anh chị nhưng đáp lại là điều tôi không thể nào tưởng tượng được. Chị gái vợ tôi truyền đạt lại rằng: “Vợ chồng cô chú ở nhà ba mẹ đã không mất đồng nào thuê nhà còn đòi gì nữa?”.

Tôi thực sự thất vọng và không còn lời nào nữa. Vốn dĩ tôi ở nhà vợ cũng chỉ tạm thời vài năm. Hết đợt công tác sẽ đưa vợ vào Sài Gòn sống cùng. Tôi ở đây cũng vì cái nghĩa tình, đạo hiếu với ba mẹ vợ chứ tôi cũng vẫn có thể đủ sức mua 1 mảnh đất hay một ngôi nhà nhỏ nữa ở Đà Nẵng.

Vậy mà tôi nhận lại được gì? Chị vợ nói vậy chẳng khác nào tát vào mặt em rể và ngầm cảnh báo đã “ở rể thì không có quyền lên tiếng”.

Không chỉ vậy, đứa cháu đầu của vợ chồng chị gái năm nay mới 8 tuổi nhưng cũng rất vô lễ. Gặp chú mà cháu chẳng hề chào. Từ hôm nghỉ hè đến giờ, ngày nào cháu cũng ở bên nhà ngoại quậy tưng bừng. Thậm chí tôi đi làm, cháu còn vào phá tan tành tủ đựng tài liệu của tôi, tủ quần áo, giày dép cháu nó cũng mang ra thử rồi vứt khắp phòng.

Tôi biết trẻ nhỏ hiếu động chưa có ý thức nhưng ít nhất ba mẹ cháu phải dạy dỗ hay thấy con làm bừa bộn phòng thì phải dọn dẹp lại cho con chứ. Thực sự là không gian riêng của vợ chồng tôi đang bị xâm phạm. Nhưng tôi không dám nhắc nhở cháu vì sợ chị vợ lại nghĩ nọ nghĩ kia.

Trước đây, tôi nghe người ta bảo, “nhục như kiếp ở rể” hay kiếp “chó chui gầm chạn”, tôi còn không tin. Nhưng giờ tôi đã lờ mờ hiểu ra, có lẽ là đúng như thế.

Thời điểm này, tôi rất muốn bảo vợ tôi ra riêng để giữ thể diện bản thân. Nhưng ba mẹ vợ tôi lại rất hồn hậu và tốt bụng. Chưa bao giờ ông bà phàn nàn về tôi và luôn yêu thương con rể như con trai. Chỉ cần nói ra ở riêng, ba mẹ vợ tôi chắc chắn sẽ buồn lắm. Nhưng ở chung mà nhà chị vợ cứ thế này, tôi chắc sớm muộn “chiến tranh” sẽ xảy ra? Tôi phải làm sao ?

Theo Người đưa tin

Shares

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.

37 queries in 2.338 seconds.