Dự án sân bay An Giang 3.400 tỷ đồng: Ước gì gà hết ‘gáy’

Trong khi nợ công Chính phủ vượt ngưỡng với viễn cảnh thế hệ con cháu mai sau phải còng lưng trả chưa hết thì một dự án “siêu tiết kiệm” mới được đưa ra khiến dư luận ngỡ ngàng.

Dự án sân bay An Giang 3.400 tỷ đồng: Ước gì gà hết ‘gáy’

Shares

Ông Trần Hữu Hiệp – vụ trưởng Vụ Kinh tế Ban chỉ đạo Tây Nam bộ cho rằng việc xây dựng sân bay An Giang hiện tại nên cân nhắc kỹ lưỡng. Ảnh: Tuổi trẻ.

Chủ tịch UBND tỉnh An Giang Vương Bình Thạnh vừa hồ hởi đề xuất dự án quy hoạch sân bay tại tỉnh nhà với số vốn đầu tư cực “khiêm tốn”, nghe đâu chỉ ngót nghét … 3.400 tỷ đồng. Để tăng tính thuyết phục cho ý tưởng “mát lòng dân” này là bức tranh tươi sáng của du lịch, vận tải, đầu tư và kết nối quốc tế. Tất nhiên, mọi thứ đều được vẽ ra bằng trí tưởng tượng và trên chất liệu: giấy.

Còn thực tế ư? Chẳng cần đến cỗ máy thời gian đến tương lai để “nhìn tận mắt, day tận tay” cái công trình khủng ấy sẽ đưa An Giang “cất cánh” ra sao, người ta cũng đoán định được số phận của cái dự án ấy ngay khi nó đang nằm trên giấy.

3.400 tỷ đồng chắc chắn sẽ tượng hình một sân bay hiện đại, quy mô, hoành tráng. Nhưng 3.400 tỷ đồng ấy có hữu dụng hay không lại là một chuyện khác. Ở các tỉnh lân cận đã có 3 sân bay với khoảng cách địa lý rất gần, thêm 1 cái nữa “đứng” chình ình, buồn thiu làm gì? 63 tỉnh thành với hàng chục sân bay, thử hỏi hành khách bao nhiêu mà xây lắm thế? Có những sân bay mỗi ngày hoạt động một chuyến duy nhất vẫn phải gánh những khoản chi phí vận hành khổng lồ, “gương nhãn tiền” sao mãi chẳng soi?

“Hội chứng” công trình khủng không phải bây giờ mới rộ lên. Sân gôn tỷ tỷ, tượng đài nghìn tỷ, trụ sở hành chính tiền tỷ… liên tục được trình làng. Ngó sang láng giềng thấy có gì mới là lập tức xây đề án cho bằng anh bằng em. Có dự án đã được duyệt, có dự án bị tuýt còi. Nhưng xem ra cơ chế xin – cho của Chính phủ cần siết chặt hơn nữa để chặt đứt tận gốc rễ lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân.

Người ta nói nhiều về “dấu ấn nhiệm kỳ”, lẽ nào cứ đương nhiệm thì phải làm gì đó cho thật hoành tráng, như xây dựng một công trình gắn liền tên tuổi? Hãy dè chừng tư tưởng ấy! Bởi bất kì sự lãng phí nào đều là có tội với dân, với nước. Dấu mốc nhiệm kỳ nếu chẳng phải “vàng son” thì sẽ là “gạch đá”.

Đất nước ta còn nghèo, “miếng bánh ngân sách” dẫu ngon cũng đừng tranh nhau giành giật rồi “vung tay quá trán” với tư tưởng “của công chẳng tiếc”. Bởi ngân sách eo hẹp cần lắm những đầu tư chính đáng vào các công trình phúc lợi xã hội, nâng cao đời sống nhân dân.

Bao nhiêu cây cầu nối liền hai bờ vui vẫn đang khắc khoải trong niềm mong ước của người dân?! Bao nhiêu khát khao có được ngôi trường mới của các em vùng sâu, vùng xa vẫn đang mãi là khao khát?! Dân ta vẫn đang có người ăn bắp ngô thay cơm, có em lội sông, vượt suối đi học,…

Nếu có một điều ước vào lúc này, tôi mong sao “gà” sẽ chấm dứt “tiếng gáy”, con nọ khỏi “tức” con kia, góp phần chấm dứt những ý tưởng cao siêu để quay về thực tại, đứng cùng nhân dân trên một “chiến tuyến”.

Theo Người đưa tin

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.