Đêm tân hôn nhớ đời ở… bụi tre

Nhà vệ sinh của nhà Vinh vẫn còn mang đậm phong vị hương đồng gió nội. Tức là nó được đặt ở nơi thiên nhiên hữu tình: Bụi tre.

Đêm tân hôn nhớ đời ở… bụi tre

Shares

Linh được lũ bạn mệnh danh là người phụ nữ dũng cảm nhất Vịnh bắc bộ khi quyết tâm yêu và lấy Vinh – chàng trai quê chính hiệu, trong khi Linh là tiểu thư thành phố.

Tình yêu của Linh và Vinh bị gia đình Linh phản đồi kịch liệt, họ không muốn con gái họ phải chịu khổ. Nhưng Linh cá tính mạnh mẽ, một khi đã quyết làm chuyện gì thì không ai có thể ngăn cản. Bố mẹ Linh cũng đành ngậm ngùi chấp nhận. Hơn nữa, sau khi kết hôn, vợ chồng Linh sẽ vẫn sống trên thành phố vì công việc của cả hai đều ở trên này nên bố mẹ Linh cũng yên tâm phần nào.

Linh là cô gái ưa khám phá, thích những thứ mới lạ nên lần đầu về quê Vinh, thứ gì với Linh cũng lạ lẫm. Linh hào hứng lắm, không như mấy cô gái khác không thích về quê, Linh luôn chân luôn tay với mọi thứ. Người nhà Vinh ai cũng quý mến tính cách hồn hậu của Linh. Mọi thứ ở nhà Vinh, cái gì cũng tốt, trừ cái nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh có vẻ đã trở thành câu chuyện, đề tài muôn thuở của những vùng quê. Nhà vệ sinh của nhà Vinh vẫn còn mang đậm phong vị hương đồng gió nội. Tức là nó được đặt ở nơi thiên nhiên hữu tình: Bụi tre.

Linh đã ngỏ ý với Vinh, nhắc bố mẹ xây lại nhà vệ sinh trong nhà hoặc ít ra cũng phải có một cái nhà vệ sinh cho đàng hoàng, tử tế. Vì ít ra cũng đã xây được cái nhà to đẹp gần như nhất làng thế kia rồi cơ mà. Vinh gật gù, ra ý tâm đắc lắm với lời Linh nói. Linh cứ chắc mẩm điều mình mong muốn sẽ trơ thành sự thật. Cho tới tận hôm kết hôn.

Mải làm cô dâu xinh đẹp, rạng rỡ nên hôm đó Linh đã gần như nhịn đi vệ sinh để hoàn tất mọi thủ tục. Mà nhịn một chút cũng có sao , cả ngày Linh có được gì bỏ bụng đâu cơ chứ. Ai cũng muốn chụp ảnh cùng, rồi thủ tục, nghi lễ. Ở quê mọi người tổ chức hôn lễ rườm rà hơn trên thành phố rất nhiều. Mãi tới chập choạng tối, Linh mới cởi được chiếc váy cô dâu ra khỏi người mình. Khắp người ê ẩm. Bố mẹ chồng Linh cũng biết ý nên sau khi khách khứa, họ hàng ra về hết, ông bà đã giục Linh đi nghỉ sớm vì vất vả cả ngày rồi. Nhưng Linh vào được phòng cũng gần 10 giờ tối rồi. Đúng lúc này thì cái bụng bắt đầu biểu tình. Linh luống cuống chạy quanh nhà tìm cái nhà vệ sinh. Vinh thì hồn nhiên trả lời:

– Bụi tre ấy! Bố mẹ bận rộn với việc cưới xin nên kế hoạch xây nhà vệ sinh bị hoãn lại. Em chịu khó ra ngoài ấy đi.

vuon-chuoi-blogtamsuvn

Lại là bụi tre – cái thiên đường thần thánh ấy sao cứ đeo bám Linh mãi không buông vậy. (Ảnh minh họa)

Lại là bụi tre – cái thiên đường thần thánh ấy sao cứ đeo bám Linh mãi không buông vậy. Nhưng bây giờ có không muốn, Linh cũng không có quyền được lựa chọn. Nhìn Vinh với ánh mắt đầy oán hận, Linh hậm hực lao nhanh ra ngoài. Trời tối đen như mực, mọi nhà xung quanh đều đã tắt đèn say giấc từ lâu. Cầm đèn pin, Linh rón rén từng bước đến “thiên đường”. Tiếng muỗi vo ve, tiếng côn trùng kêu rả rích tạo nên một giàn nhạc giao hưởng đồng quê kì diệu. Linh nghe mà bao nhiêu da gà, da vịt cứ đua nhau nổi hết cả lên. Cuối cùng thì Linh cũng giải quyết xong nhu cầu cấp bách. Lúc đi ra thì không gặp họa nhưng lúc đi vào thì…Rầm…

Linh vấp phải cục đá, ngã lăn ra đất. Đau điếng, Linh kêu không nổi. Mà bây giờ có kêu thì xấu hổ lắm. Linh không nhấc nổi người dậy. Đen đủi cho Linh quá, điện thoại không mang theo chứ nếu không Linh đã gọi điện cho Vinh ra chịu khổ cùng Linh rồi.

Lại nói về Vinh, đợi mãi không thấy Linh vào, Vinh lo lắng nên cầm đèn đi tìm. Dưới ánh trăng mờ ảo, Vinh thấy có cái bóng cứ nhấp nha nhấp nhổm dưới nền đất. Hốt hoảng, Vinh chạy nhanh đến.

Vinh đỡ Linh dậy mà Linh đấm Vinh thùm thụp vì ấm ức. Sau một ngày khá mệt mỏi, Vinh cũng gần như đuối sức nên phải loay hoay mãi, Vinh mới đỡ được Linh vào nhà. Lúc này thì cũng quá nửa đêm rồi. Cả hai mệt rã rời nên mạnh ai người ấy ngủ, chẳng còn thiết tha gì hơn nữa. Vinh và Linh đã có một đêm tân hôn nhớ đời tại bụi tre như thế đấy. Tuy có chút nuối tiếc nhưng đó cũng là một kỉ niệm đẹp đáng được trân trọng, giữ gìn phải không?

Theo Một thế giới

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.