“Để đấy anh rửa bát cho, cẩn thận kẻo hỏng bộ móng tay của em”

Tối đó, cả nhà ngồi ăn mâm cơm tôi nấu, các con chê không ngon, đòi bố đi chiên trứng. Tôi cảm thấy xấu hổ, cố gắng ăn xong rồi dọn dẹp. Bỗng anh đi đến nhỏ giọng bảo: “Vào phòng khách chơi với các con đi, để anh rửa bát cho..."

“Để đấy anh rửa bát cho, cẩn thận kẻo hỏng bộ móng tay của em”

Shares

Tôi và anh lấy nhau cách đây 7 năm, khi đó tôi đang là nhân viên của một công ty tư nhân. Còn anh đang là giáo viên cấp hai. Sau khi lấy nhau, chúng tôi mau con nên trong vòng ba năm đã có hai cháu. Cuộc sống hôn nhân với bộn bề lo toan chuyện cơm áo gạo tiền làm cả hai rất lo lắng. Lương của chồng tôi khá thấp, ngoài lương ra thì chẳng có thu nhập khác. Vì vậy mà sau khi sinh con tôi phải vất vả bươn chải rất nhiều.

Chuyện nhà cửa con cái gần như tôi giao khoán cho chồng. Bản thân tôi chỉ tập trung vào công việc của mình với mong muốn là kiếm được thật nhiều tiền. Hiểu được sự vất vả của vợ nên chồng tôi không phàn nàn hay kêu ca gì hết. Anh chăm con, lo lắng mọi thứ cho chúng, nhà cửa, quần áo đến chuẩn bị cơm cho 3 mẹ con.

Nhờ dành toàn bộ thời gian cho công việc cộng với tinh thần cầu tiến ham học hỏi tôi được lên chức từ từ. Mới đầu là nhóm trưởng, rồi quản lí và hiện giờ tôi đang làm trưởng phòng phát triển ý tưởng của công ty. Đam mê công việc, tôi dần thay đổi lúc nào chính mình cũng không nhận ra. Tôi cứ suy nghĩ việc nhà cửa hiển nhiên là của chồng, còn mình chỉ cần mang tiền về là được. Có thể nói, tôi quên mất vai trò của người phụ nữ trong gia đình.

Tôi cứ sống như vậy khoảng gần 4 năm. Lúc nào trong suy nghĩ, tôi vẫn ảo tưởng mình tài giỏi cho đến khi xảy ra sự việc cách đây một tuần. Hôm đó là ngày tôi nhận lương, không muốn thua kém chị em nên đầu tư rất nhiều thứ cho mình.

Trong bữa cơm tối, tôi nói tháng này mình chỉ đưa anh khoảng hơn triệu, anh liệu mà chi tiêu vì tôi phải đầu tư cho chuyến công tác sắp tới. Tôi nhớ khi đó anh nói nhẹ nhàng rằng anh muốn vợ chi tiêu tiết kiệm vì thời buổi khó khăn, mọi thứ đều tăng giá, hai đứa nhỏ ngày càng lớn nên cần chi phí nhiều hơn. Vậy mà không hiểu vì sao tôi lại nổi cơn điên, tôi sừng sộ mắng mỏ anh là người vụng tính toán. Chỉ vài mớ rau bó cải, bỉm sữa mà cũng cần nhiều tiền.

Tôi nói thêm nhiều thứ nữa, anh lộ vẻ tức giận nên hai vợ chồng cãi nhau rất to. Anh nói sao tôi không thử ở nhà đảm đương mọi việc để xem vất vả thế nào, rồi sẽ biết cần chi tiêu ra sao. Vậy mà tôi mỉa mai anh: “Có mỗi việc chăm con với thêm chút việc nhà vặt vãnh mà còn làm không nổi thì đừng có lớn tiếng. Anh mà chi tiêu gì, đem tiền cho gái thì có”. Quá tức giận vì bị xem thường nên anh đã cho tôi một bạt tai.

Lúc ấy tôi cũng tức giận không kém. Tôi nghĩ mình đã phải lo toan đủ thứ, là đàn bà mà phải chạy vạy khắp nơi kiếm tiền, vậy mà còn bị chồng đối xử thậm tệ. Cho nên tôi không chịu đựng được, vừa khóc, tôi vừa bật máy tính viết đơn ly hôn, in xuống, ký soạt tại chỗ rồi đưa cho anh, hất hàm bảo anh ký. Trong thâm tâm tôi nghĩ anh sẽ không ký, nhưng không ngờ anh lại đưa bút viết luôn tên mình.

Tôi bỏ lại tờ đơn trên mặt bàn, dắt con gái nhỏ cùng túi đồ vừa mua về nhà mẹ đẻ, cả đêm không ngủ, tôi bật khóc ấm ức, sáng ra vẫn phải trang điểm cẩn thận rồi kéo va li đi công tác.

Nhưng nào yên, chỉ một buổi sáng, mẹ tôi đã gọi hơn chục cuộc điện thoại. Bà kêu tôi phải về gấp vì bé khóc mà không ai dỗ được. Con một mực đòi về với bố. Tôi đành bắt xe trở về, nhưng con gái gặp tôi mà chẳng chút vui mừng, con vẫn khóc và đòi bố. Tôi đành đưa con về nhà thì thấy nhà cửa vắng tanh, anh và con trai lớn không ở nhà. Tôi đoán con trai đi lớp mầm non, anh cũng đi làm rồi.

Tôi dựa vào trí nhớ, nấu ít cháo cho con gái nhưng con không chịu ăn, con hất đổ bát cháo xuống sàn nhà, khóc gào bảo tôi đi cho bố về. Nghe con nói và khóc như vậy, tôi cũng quặn đau theo. Tôi lấy quần áo thay cho con thì phát hiện chẳng biết ngăn tủ quần áo của con ở đâu. Tìm kiếm mãi mới thấy một bộ treo ngoài ban công. Tôi dỗ dành con rằng bố đi làm, chờ vài tiếng nữa bố sẽ về. Tôi quyết định dọn nhà rồi đưa con đi siêu thị mua đồ ăn tối.

Lâu ngày không làm việc nhà, tôi luống cuống tay chân, đi ra đi vào vài lần mới dọn xong chỗ cháo con đánh đổ. Sau đó đưa con ra siêu thị thì phải nhờ tới con mới biết đồ mà nhà vẫn thường mua. Lúi húi mãi tôi mới nấu xong bữa cơm tối, cảm thấy mệt nhoài mà khi ăn thử thì cũng chẳng ngon. Lúc này tôi mới thấy mình thật hồ đồ, hạnh phúc trong tay mà lại ném đi không chút tiếc nuối.

gia đình

 Tôi quay lại ôm chặt chồng, vừa khóc nức nở vừa xin lỗi anh. (Ảnh minh họa)

Là một người phụ nữ mà tôi lại thấy bất lực trước những sinh hoạt thường ngày trong gia đình, không hiểu rõ về các con. Bây giờ tôi mới nhận thấy anh quan trọng với cuộc đời của mình như thế nào. Tôi mới chợt nhận ra anh đã yêu thương mình vô cùng. Vì yêu thương vợ con nên anh mới chịu đựng vất vả và dẹp sĩ diện sang một bên. Anh cũng có công việc vậy mà tôi chưa khi nào đồng cảm chia sẻ với anh. Tôi là người phụ nữ vô trách nhiệm và quá hời hợt.

Buổi tối, chồng và con trai cầm một túi rau củ về, nhìn thấy tôi, con trai hớn hở chào một câu còn anh không nói gì. Anh bình thản đi tắm cho các con. Tôi nhìn cảnh anh và con sinh hoạt mà lại rơi nước mắt. Hóa ra bình thường tôi không ở nhà, cả nhà vẫn vui vẻ như thế. Thấy anh vào phòng bếp, tôi đi theo và bảo: “Em nấu cơm rồi”. Anh chỉ ừ một tiếng mà vẫn không nhìn mặt tôi.

Tối đó, cả nhà ngồi ăn mâm cơm tôi nấu, các con chê không ngon, đòi bố đi chiên trứng. Tôi cảm thấy xấu hổ, cố gắng ăn xong rồi dọn dẹp. Bỗng anh đi đến nhỏ giọng bảo: “Vào phòng khách chơi với các con đi, để anh rửa bát cho, nước rửa bát nhiều xút, cẩn thận kẻo hỏng mất bộ móng tay của em”.

Nỗi chua xót cứ thế dâng lên làm tôi bật khóc. Tôi quay lại ôm chặt chồng, vừa khóc nức nở vừa xin lỗi anh. Anh cũng ôm tôi nhưng trầm ngâm không nói. Đêm đó, chúng tôi vẫn ngủ riêng. Anh ngủ với con trai lớn, tôi nằm với con gái nhỏ. Suy nghĩ cả đêm mà tôi vẫn không biết nên làm gì để anh tha thứ cho mình, để anh xé tờ đơn ly hôn đi? Tôi muốn hàn gắn gia đình, muốn quay trở về cuộc sống hạnh phúc mà tôi đã có. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.