Cưới vợ rồi anh vẫn đồng ý chụp ảnh cưới cùng tôi

Tôi kêu anh cùng tôi đi chụp ảnh cưới, anh đồng ý, hứa qua tết sẽ mua nhẫn đeo cho tôi. 

Cưới vợ rồi anh vẫn đồng ý chụp ảnh cưới cùng tôi

Shares

Tôi và anh học chung lớp đại học vừa học vừa làm, anh nhỏ hơn tôi một tuổi nhưng luôn gọi tôi bằng tên. Tôi là người năng động, hay nói hay cười, có nụ cười rất duyên và xinh xắn, anh là người trầm tính ít nói, nước da trắng dạng công tử bột. Chúng tôi cùng một nhóm làm bài tập trên lớp. Học chung được nửa năm anh bắt đầu để ý đến tôi, thỉnh thoảng nhắn tin hay chat nhưng tùy lúc tôi mới trả lời. Lúc đó tôi không biết anh xuất thân là công tử nhà giàu, nhìn anh bình dân với chiếc xe máy cũ tôi không nghĩ anh từ nhỏ đã là cậu ấm. Tết năm đó anh nhắn tin rồi điện thoại tám chuyện, tôi thấy vui vui lạ lạ.

Đến năm thứ hai anh không còn đi xe máy nữa mà thay vào đó là xe hơi, nhưng anh vẫn bình dân như trước. Từ nhà anh đi học ngang qua nhà tôi, anh ngỏ lời chở tôi đi học, lúc này qua bạn bè tôi mới biết gia đình anh giàu có nhất nhì một huyện. Vì gia đình tôi bình thường nên tôi ngại với anh, nhiều lần từ chối cho đến khi không từ chối được nữa. Mẹ thấy con gái đi học như vậy cũng không đồng ý, tôi nói anh như vậy nhưng anh bảo không suy nghĩ gì, để anh đưa rước tôi vì tiện đường.

Đi chung chưa lâu anh ngỏ lời, chúng tôi quen nhau, nhưng ngại việc gia đình hai bên không tương xứng, anh lại nhỏ tuổi hơn nên tôi nói để mọi chuyện tự nhiên. Ba lần anh ngỏ lời như thế cuối cùng chúng tôi cũng bắt đầu tìm hiểu, bạn bè trong lớp nhìn thấy chúng tôi quấn quýt cũng tự hiểu chứ không hỏi thêm gì.

Cứ như thế chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi tốt nghiệp, thời gian gặp nhau bắt đầu thưa dần. Tôi vẫn làm công việc kế toán, còn anh chờ gia đình sắp xếp công việc, tuy ít gặp nhưng tình cảm chúng tôi ngày càng mặn nồng, tôi chia sẻ với anh mọi thứ, anh cũng kể tôi nghe rất nhiều về gia đình mình. Cha anh rất khó, gia trưởng, mẹ anh lại rất tin phật và mê tín. Trong lòng tôi lo sợ cha mẹ anh sẽ không chấp nhận mình nên tự nhủ lòng nếu thế sẽ từ bỏ anh, anh hiểu nên động viên tôi rằng cha mẹ không khó, cũng tôn trọng hạnh phúc của con cái, tôi nghe vậy nên yên tâm chờ đợi.

Một năm sau anh nói với tôi sắp đi làm, tôi vui mừng động viên anh cố gắng. Anh nói khi công việc ổn định sẽ dẫn tôi về nhà, tôi nghe mà lòng sung sướng không tả được. Hai tháng sau ngày anh đi làm, anh nhậu nhiều, cả tuần đi tiếp khách đến 4 ngày. Chúng tôi bắt đầu ít gặp nhau, chia sẻ cũng ít dần. Có lúc tôi quá buồn nên nói anh, anh kêu tôi đừng suy nghĩ nhiều, đang thử việc nên thời gian không ổn định, đợi anh làm việc chính thức sẽ dành nhiều thời gian bên tôi. Cứ thế tôi chờ đợi anh, chúng tôi vẫn nói chuyện quan tâm nhau bình thường.

Bỗng một ngày từ sáng đến chiều anh không nhắn tin, không gọi điện, tôi tưởng anh bận việc nên cũng không làm phiền. Tôi lên Facebook như mọi ngày, thấy ảnh đám hỏi chị họ anh đăng và tag anh, ảnh không có chú rể nhưng bảng chữ ghi rõ tên anh. Tôi không tin vào mắt mình, đứng lặng người không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Bình tĩnh lại tôi gọi cho anh thì điện thoại khóa máy, Zalo anh offline. Tôi điên cuồng gọi, nhắn tin tìm anh nhưng vô vọng, đợi khi Zalo anh online, tôi nhắn tin và nhận được lời xin lỗi. Tôi đòi gặp nhau, anh nói bây giờ không thể, lúc đó tôi không kiểm soát được nên gom hết quà anh tặng chạy thẳng đến nhà anh, đóng vai người giao hàng đặt online để trả hết cho anh.

Đến nơi tôi mới biết anh không ở nhà, anh cưới vợ ở quê mẹ ngoài miền Trung, không gặp được anh tôi lặng lẽ ra về. Đêm đó tôi đợi anh về để nói chuyện, anh hỏi tôi sao mang trả quà, anh không phải người như vậy, ngày mai anh sẽ mang chúng đưa lại cho tôi. Tôi hỏi anh chuyện cưới vợ, anh chỉ nói xin lỗi, anh có nỗi khổ trong lòng không nói được. Sau một hồi gặng hỏi, cuối cùng anh cũng thừa nhận với tôi rằng hôn nhân do cha mẹ định, làm con anh không dám cãi. Chúng tôi không có duyên đến với nhau nhưng anh sẽ luôn bên cạnh để chia sẻ buồn vui, khó khăn với tôi. Tôi nghe mà lòng đau nhói, những đau khổ chỉ mình tôi hiểu như thế nào, tôi sụp đổ hoàn toàn.

Mãi đến vài ngày sau, qua một người quen tôi biết được anh bị cha mẹ kêu cưới cô bé ngoài quê do người thân mai mối, xem tuổi hợp với anh và gia đình. Chị họ anh cũng tìm đến tôi động viên an ủi, nói rằng việc cha mẹ chọn dâu hay rể đã là truyền thống trong gia đình anh xưa nay, khuyên tôi đừng buồn, cố gắng vượt qua. Tôi hiểu mọi chuyện lòng càng đau, càng hận nhiều hơn, thấy anh thật tội nghiệp. Hơn 27 năm mọi việc luôn làm theo cha mẹ, chưa dám làm gì cho mình. Tôi hận anh sao quá nhu nhược, yếu mềm, không dám đấu tranh vì hạnh phúc của mình. Tôi nhắn tin và nói chuyện với anh, anh nói mọi chuyện đã qua, giờ tôi nên sống tốt thì anh sẽ sống tốt. Anh vẫn muốn làm bạn, luôn ở bên chia sẻ động viên tôi.

Đã 3 tháng trôi qua, chưa một ngày tôi thôi nghĩ đến chuyện đau lòng đó, mỗi ngày tôi thẫn thờ, kìm chế cảm xúc của mình, đêm đến tôi ngồi đó khóc thét đến khi quá mệt rồi thiếp đi. Ba tháng cuộc sống của tôi như địa ngục, có lúc tôi quá đau nhắn tin mắng chửi anh thậm tệ, những lúc như vậy anh vẫn im lặng, rồi sau đó nhẹ nhàng an ủi tôi. Tôi vô tình biết được thật ra anh sống không vui vẻ, có những lúc anh ngồi một mình thẫn thờ không biết gì hết, trong đầu cứ suy nghĩ về những chuyện đã qua.

Hiểu mọi chuyện, tôi quyết định dẹp bỏ hết lòng tự kiêu, sĩ diện của bản thân cầu xin anh quay về. Anh nói không thể làm vậy được nhưng anh muốn chúng tôi ở bên nhau như trước kia. Anh nói muốn ở bên tôi nhưng sợ tôi chịu nhiều thiệt thòi. Anh bảo sẽ chăm sóc cho tôi như trước, sẽ ở bên lúc tôi cần, cố gắng bù đắp cho tôi. Tôi kêu anh cùng tôi đi chụp ảnh cưới, anh đồng ý, hứa qua tết sẽ mua nhẫn đeo cho tôi. Tôi biết anh yêu tôi thật lòng, 4 năm qua anh luôn ở bên chia sẻ và giúp đỡ tôi, nhẹ nhàng chưa từng lớn tiếng mắng hay trách gì, anh không chê bề ngoài tôi, không chê gia đình tôi nghèo. Trong mắt tôi anh là người hiền lành, tốt bụng, người tôi cần tìm để sống cùng tôi suốt đời.

Bây giờ tôi phải làm sao, anh là mối tình đầu và tôi nghĩ là mãi mãi với mình. Tôi không chịu nổi cũng như chấp nhận mất anh. Nếu tôi làm người tình của anh thì cha mẹ sẽ như thế nào? Còn bắt đầu lại từ đầu tôi không thể khi vết thương lòng quá lớn đang ngày đêm hành hạ tôi. Một người luôn làm những gì cha mẹ mong muốn liệu có vì hạnh phúc bản thân mà làm đau lòng cha mẹ? Mong mọi người giúp tôi tìm hướng đi cho mình.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.