Cứ tối đến chồng tôi lại không dám vào buồng với vợ con vì sợ…

Chiều tối thấy con trai và con dâu vẫn quấn quýt bên đứa cháu, mẹ chồng tôi bước vào rồi dõng dạc tuyên bố. “Từ tối nay anh ra phòng khách mà ngủ nhé".

Cứ tối đến chồng tôi lại không dám vào buồng với vợ con vì sợ…

Shares

Tôi vừa mới sinh con được nửa tháng, nhưng mấy hôm nay con gái đột nhiên lại hay quấy đêm khiến tôi mệt mỏi vô cùng. Biết chồng nhất nhất nghe lời mẹ thế này thì ngày ấy tôi đã không dại dột gì lấy anh, giờ hối hận thì đã muộn.

Hồi yêu nhau thấy anh là chàng trai đàng hoàng, trong mọi việc luôn có chính kiến riêng của mình chứ không phải như mấy anh chàng lúc tán tỉnh thì cứ nghe lời người yêu răm rắp, bảo gì cũng làm. Anh thì ngược lại, thấy cái gì hợp lý thì anh mới làm theo.

Khi yêu tôi anh đã làm đến chức trưởng phòng, mỗi lần đưa tôi đi chơi chung cùng nhân viên của anh ai cũng bảo anh rất được lòng cấp dưới vì công tư phân minh. Chính tính cách đó của anh đã làm tôi thêm tin tưởng vào người làm chỗ dựa cho cuộc sống của mình lắm.

Thế nhưng cưới nhau về tôi mới hốt hoảng nhận ra một điều, ở ngoài xã hội và ở n hà anh hoàn toàn là hai con người khác nhau. Ra ngoài anh cứng rắn, giữ vững lập trường bao nhiêu thì về nhà anh chỉ răm rắp nghe lời mẹ, dù có những chuyện bà sai hoàn toàn.

Hồi tôi chửa đẻ, bà toàn mang những bài kiêng cữ từ thời xa xưa của mình ra bắt tôi phải làm theo. Đành rằng có kiêng có lành nhưng mẹ chồng tôi lại kiêng quá mức khiến tôi không tài nào theo nổi. Ngày nào bà cũng bắt tôi phải ăn thật nhiều, trong khi tôi nghén ngẩm không nuốt nổi. Lúc đầu cũng cố gắng ăn, sau không chịu được đành nôn ra thế nhưng bà lại bảo, chẳng biết thương con gì cả. Không ăn thì lấy gì nuôi con.

Tôi phụng phịu nói với chồng thì anh bảo thôi cố gắng nghe lời mẹ, xưa nay anh vẫn thế, trước mặt mẹ thì cứ làm theo cho bà vui lòng. Nghĩ đi nghĩ lại có lẽ vì chồng sống với mẹ quen rồi vì anh mồ côi mẹ từ bé, nghĩ mẹ vất vả một mình nuôi con nên anh chưa bao giờ làm bà phật ý chuyện gì.

Còn nhiều cái kiêng cữ khó chịu của mẹ chồng lắm nhưng dù sao tôi cũng đã vượt qua được 9 tháng mang thai rồi nên tôi chẳng muốn kể lể làm gì nữa. Nhưng mà cái chuyện sau khi đẻ mà tôi đang phải gánh chịu đây thì đầu tôi muốn nổ tung ra mất.

Từ bệnh viện trở về, hai vợ chồng háo hức với đứa con mới sinh. Dù lần đầu làm cha làm mẹ cả hai đều bỡ ngỡ nhưng nhìn thấy đứa con gái bé bỏng vợ chồng tôi hạnh phúc vô cùng. Cả buổi chiều hôm đó, hai vợ chồng thi nhau bồng bế con, mỗi lần thấy con ị, con tè hai vợ chồng lại hí hoáy thay tã cho con. Nhìn chồng hứng thú với việc chăm con tôi đã nghĩ, chắc là cũng nhờ được chồng nhiều mình đỡ vất vả.

Vậy nhưng niềm vui chưa được bao lâu. Chiều tối thấy con trai và con dâu vẫn quấn quýt bên đứa cháu, mẹ chồng tôi bước vào rồi dõng dạc tuyên bố. “Anh ra ngoài cơm nước đi chứ, con để vợ lo được rồi. Mà từ tối nay anh ra phòng khách mà ngủ nhé, kiêng hết cữ mới được vào với vợ.

me-chong-4blogtamsuvn

Bà không cho chồng gần tôi vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp đang thăng tiến của con trai. (Ảnh minh họa)

Tôi giật mình hỏi mẹ lý do thì bà bảo. Phụ nữ trong thời gian ở cữ rất xui xẻo. Bà không cho chồng gần tôi vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp đang thăng tiến của con trai. Tôi nghe mà chẳng biết nói câu gì.

Vậy là từ tối đó, chồng tôi chính thức ra ngủ riêng. Có lẽ để vợ với con một mình anh cũng không yên tâm nên khi thấy con ọ ẹ anh chạy vội vào dỗ con. Sau đó anh ghệ lưng xuống bên cạnh cùng con thì ngay lập tức mẹ chồng đã xuất hiện ở cửa buồng. “Anh ra ngay ngoài đi, vào đây làm gì. Chẳng lẽ vợ anh lại không dỗ được con”. Chồng tôi lại lặng lẽ trở ra.

Vậy là cứ tối đến chồng lại chẳng dám vào buồng chơi với vợ con nữa vì sợ mẹ giám sát đằng sau. Tôi bực nhưng cũng không dám nói gì. Tuy nhiên mấy hôm nay tự nhiên con quấy nhiều quá, đêm muốn chồng bế đỡ cho tí nhưng mẹ chồng nhất định không cho chồng vào buồng. Chồng bảo bế cháu ra ngoài thì bà không cho vì sợ gió máy. Đã thế bà lại buông một câu: “Gớm ngày xưa tôi nuôi anh khóc dạ đề 3 tháng trời, bố anh đi vắng mình tôi có sao đâu”.

Tôi chán kinh khủng luôn. Cả ngày chồng đi làm rồi, tối về cũng lại không được vào với con, vợ chồng muốn nói chuyện với nhau cũng không có cơ hội. Có lần đi làm anh gọi điện về, thấy tôi nghe điện thoại mẹ chồng bắt tắt đi ngay, bà bảo gái đẻ như thế thì ù tai sớm.  Buồn quá muốn xin về ngoại bà nhất định không cho, giờ chỉ còn biết than thân trách phận chứ chẳng biết làm sao.

Theo Một thế giới

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.