Có nên sinh thêm con khi cháu đầu đã bị bệnh di truyền từ bố mẹ

Tôi muốn sinh con nhưng sợ may mắn lại không đến, sợ lại một lần nữa phải từ bỏ con như hai lần trước.

Có nên sinh thêm con khi cháu đầu đã bị bệnh di truyền từ bố mẹ

Shares

Tôi 33 tuổi, gia đình đã có một con trai đang học lớp một. Tôi và chồng đều rất thích nhà có đông con nhưng cuộc sống không phải bạn cứ thích là được. Khi con trai tôi lên 3 thì gia đình phát hiện cháu bị bệnh di truyền, đó là bệnh thiếu máu huyết tán bẩm sinh (y học gọi là bệnh Thalassemia). Do cả bố và mẹ đều mang gene nên mỗi lần sinh con tỷ lệ con mắc bệnh là 25%. Bệnh của cháu không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần cháu định kỳ được truyền máu đầy đủ, uống thuốc thải sắt, vitamin là sức khỏe bình thường.

Cháu phát triển khá bình thường (ít nhất là cho đến thời điểm này) và khá thông minh nhanh nhẹn so với bạn bè cùng trang lứa. Chiều cao, cân nặng và sự tiếp thu của cháu không có gì bất thường. Cháu có chút năng khiếu vẽ, học tiếng Anh, mọi thứ đều do cháu tự mày mò. Trước đây cứ định kỳ một tháng tôi phải đưa cháu đi truyền máu một lần/tháng, sau này bác sĩ cho uống thuốc chống tan máu nên dần dần cháu ít phải di truyền máu hơn, từ 1 tháng lên thành 1,5 tháng rồi 2 tháng, 3 tháng và đến giờ là định kỳ 4 tháng mới phải đi truyền máu một lần. Hiện tại bệnh này y học chưa có thuốc chữa và chỉ có cách thay tủy thì mới có cơ hội khỏi bệnh. Hàng ngày gia đình phải mua thuốc canxi, vitamin E, axit floric, thuốc chống tan máu, thải sắt cho cháu uống, chi phí tiền thuốc hàng tháng là 2 triệu đồng. Cháu có bệnh biếng ăn, đến giờ gia đình vẫn phải ép ăn hàng ngày và phải đút thì cháu mới ăn được hết một bát cơm.

Tôi rất mong muốn sinh thêm con để nhà cửa đông vui, con tôi có anh có em, hy vọng em bé có tủy phù hợp để thay tủy cho con. Nhưng may mắn đã không đến với vợ chồng tôi. Trong 3 năm tôi mang bầu hai lần và khi mang bầu vợ chồng tôi đều đi chọc ối làm xét nghiệm phát hiện bệnh sớm thì kết quả con bị bệnh giống như con đầu, vì thế mà dù đau lòng tôi và gia đình đành quyết định bỏ con khi con đã ở tuần thứ 22. Nỗi đau phải từ bỏ con có lẽ ai từng trải qua sẽ hiểu rõ.

Các chi phí tốn kém trong quá trình mang bầu, làm đủ các xét nghiệm rồi đi bỏ con nữa. Hai đứa con đó sinh ra tôi và gia đình đều mang con về chôn cất, lập bàn thờ thờ cúng, xây mộ như một người bình thường. Mỗi lần nhìn bàn thờ của các con, làm 50 ngày, làm giỗ cho con, ra thăm mộ các con lòng tôi đau như xé. Sau mỗi lần sinh để rồi bỏ con tôi thường vùi đầu vào công việc, làm thêm triền miên, xem phim dài tập khi hết giờ làm. Mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ vừa được sinh ra tôi nhói đau vô cùng, nhất là các em bé mà các mẹ mang bầu cùng đợt tôi.

Đôi lúc tôi có ý nghĩ muốn nhận con nuôi, xin nuôi các cháu mình, hoặc đi xin trứng nhưng chồng tôi không thích. Anh vẫn mong mỏi có một đứa con của chính mình khỏe mạnh và là của hai vợ chồng. Hiện tại ở một bệnh viện lớn tại Hà Đông thông báo rằng đã có thể làm sàng lọc trước sinh thành công cho các cặp vợ chồng mang gene bệnh như con chúng tôi, chi phí từ 130-200 triệu, đó là một số tiền khá lớn với vợ chồng tôi. Biện pháp này cũng chưa có nhiều người làm và tôi không dám tin vào tỷ lệ thành công của nó.

Vấn đề kinh tế của gia đình tôi, bố mẹ hai bên nội ngoại đều khó khăn sẽ không hỗ trợ được vợ chồng tôi. Chúng tôi làm tư nhân, công việc cũng chẳng dám khẳng định là ổn định bởi tất cả đều phụ thuộc vào tính khí thất thường của giám đốc. Làm tư nhân chỉ cần sếp không hài lòng là có thể bị nghỉ việc bất kỳ lúc nào.

Tôi đã làm việc hơn 5 năm ở công ty hiện tại nhưng hiện nay ở đây còn có chế độ cứ phụ nữ mang bầu sau sinh con sẽ quyết định cho nghỉ việc luôn. Bởi như sếp nói phụ nữ mang bầu, sinh con rất phiền hà, thời gian nghỉ thai sản cũng lâu ảnh hưởng đến công việc, rồi suốt ngày nghỉ chăm sóc con cái khi ốm đau. Tôi đã 33 tuổi, đi tìm một công việc mới không dễ dàng gì. Để có thể tìm một công việc ổn định, gần nhà tiện cho việc chăm sóc con cái được rất là khó. Hiện tại chồng tôi đã hàng ngày đi làm việc cách nhà gần 40 km (nhà tôi ở cách nội thành Hà Nội 30km). Bố mẹ nội ngoại hai bên của vợ chồng tôi ở cách nhà của chúng tôi khá xa (nhà ngoại 150 km và nhà nội 250 km), kinh tế vợ chồng tôi phải tự lập, không có ai hỗ trợ.

Tôi giờ đây rất mâu thuẫn, muốn sinh con nhưng sợ may mắn lại không đến, sợ lại một lần nữa phải từ bỏ con như hai lần trước, sợ tốn tiền đi làm sàng lọc trước sinh sau đó lại thất bại, sợ khi sinh con sẽ mất công việc hiện tại, sợ sinh con xong rồi không có công việc ổn định gần nhà hoặc có tìm được công việc khác thu nhập không đủ nuôi các con. Hiện tại chi phí tiền thuốc, thuê người đưa đón con đi học, tiền học hành hàng ngày của một cháu đã là 4 triệu/ tháng rồi. Có lúc tôi nghĩ rằng số phận mình đã như vậy nên sẽ không sinh con nữa, vợ chồng tập trung nuôi nấng chăm sóc con đầu, tiết kiệm cho con sau này và cho tuổi già của chúng tôi. Thế nhưng nhìn con cứ lủi thủi một mình, nhìn ngắm các cháu bé sơ sinh tôi lại khao khát có thêm con. Giờ tôi chẳng biết mình nên làm gì cho phải. Tôi có nên làm việc thêm vài năm nữa tích lũy tiền rồi khi đó sẽ sinh tiếp hay từ bỏ việc sinh thêm con?

Cám ơn mọi người đã lắng nghe tôi. Rất mong nhận được những lời khuyên chân thành từ các bạn độc giả. Tôi muốn có một quyết định thật phù hợp và đúng đắn để sau này không phải hồi tiếc. Xin chân thành cám ơn.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.