Chồng tôi chẳng có chút tham vọng gì trong cuộc sống

Anh rất lười, trong cuộc sống tôi chưa bao giờ thấy anh cố gắng làm việc gì cả. Anh là đàn ông, trụ cột gia đình mà lại không có chút tham vọng nào.

Chồng tôi chẳng có chút tham vọng gì trong cuộc sống

Shares

Vợ chồng tôi sống ở TP HCM, có 2 con nhỏ, chồng gần 40 tuổi. Anh vốn là người thông minh, khá khéo tay nhưng từ nhỏ anh đã lười học, bố anh một mặt ép con học, mặt khác lúc nào cũng thể hiện, khoe khoang giàu có, cho tiền mọi người để lấy tiếng và luôn tuyên bố: Nhà này tiền tiêu 3 đời không hết, chúng mày tiết kiệm để làm gì. Vì thế bố anh chủ trương tiêu xài hoang phí, không thích ai tiết kiệm điện, nước, đồ ăn thức uống trước mặt mình. Anh không có áp lực “cơm áo gạo tiền”, vì thế không hề có chí tiến thủ. Công việc của anh cũng do bố xin cho. Khi sống chung, tuy ông bà không bắt chúng tôi phải đóng góp gì nhưng vợ chồng vẫn thi thoảng mua sắm đồ dùng hoặc đồ ăn thức uống, mua đồ nuôi con.

Mấy năm gần đây, thu nhập của anh đi xuống. Anh có về kể với tôi là do sếp bảo anh làm việc kém nên không được giao việc để tạo thêm thu nhập nữa, chỉ có thu nhập cơ bản rất thấp. Tôi cũng không nói gì, chỉ động viên anh cố gắng. Gần đây mọi việc ngày càng tệ, anh gần như không được giao bất kỳ công việc nào tại cơ quan, thế mà anh vẫn cứ kệ, ì ra. Tôi động viên anh tranh thủ thời gian này đi học thêm kỹ năng cho công việc anh cũng nhất định không chịu đi. Nhiều lúc tôi gần như nói thẳng ra là anh cứ thế này thì không thể đảm bảo công việc, sếp đã nói đến thế rồi, bằng chứng là cả năm nay anh gần như không được giao việc gì, anh phải đi học đi; vậy mà anh chẳng quan tâm, bảo chẳng sao.

Anh rất lười, trong cuộc sống tôi chưa bao giờ thấy anh cố gắng làm việc gì cả (trừ những việc kiểu sửa điện nước, cài điện thoại vì anh vốn là người khéo tay, thích mày mò. Tuy nhiên giục được anh đi sửa thì cũng là cả một vấn đề). Tôi rất buồn. Tôi vuớng bận con cái mà lúc nào cũng mong muốn có đôi chút sự nghiệp, luôn cố gắng. Anh là đàn ông, trụ cột gia đình mà lại không có chút tham vọng nào, kể cả không phải chức cao quyền trọng thì chí ít cũng nên là một nhân viên tốt, được mọi người nể trọng vì chuyên môn chứ. Xin mọi người giúp tôi, tôi phải làm sao để động viên chồng cố gắng. Ở riêng để anh tự lập là không thể, vì bố anh là người cực gia trưởng và luôn tuyên bố: Con cái mà ở riêng là bất hiếu. Anh cũng không bao giờ chịu ra ở riêng.

Theo VnExpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.