Chồng gây khó dễ khi đưa tiền trợ cấp cho con

Không ít lần anh nhắn tin đề nghị tôi đi khách sạn với anh. Tôi không đồng ý thì coi như tháng đó các con không có tiền trợ cấp...

Chồng gây khó dễ khi đưa tiền trợ cấp cho con

Shares

Chúng tôi cưới nhau được 9 năm thì anh ngoại tình với một cô không sống với chồng và có một con gái. Tôi hẹn gặp để nói chuyện một lần, cô ấy xin lỗi rất nhiều và hứa sẽ không liên lạc với anh nữa nhưng họ vẫn tiếp tục. Anh về cương quyết đòi ly hôn với tôi để được nhanh chóng công khai đến với nhân tình. Chúng tôi ly hôn khi hai con trai mới 6 và 3 tuổi (năm 2006). Lúc đó, tòa án quyết định tôi giữ và chăm sóc con trai nhỏ, anh chăm sóc con trai lớn.

Ngày đó gia đình chồng là một doanh nghiệp khá lớn và có tiếng tăm. Nhà cửa, đất đai, xe du lịch, xe tải… rất nhiều. Khi chúng tôi cơm lành canh ngọt, vì lý do gì đó, mẹ chồng cho tất cả các thành viên trong gia đình mỗi người đứng tên vài căn nhà, một – hai miếng đất hay mấy chiếc xe. Đương nhiên tôi cũng không ngoại lệ. Thế nhưng vừa chớm nghe vợ chồng tôi có chuyện, mẹ chồng đã lôi từ trên trời xuống một tờ giấy “mượn nợ”, trong đó có tên tôi và chữ ký photocopy của tôi ở bên người mượn. Đồng thời bà cũng hô biến ra chữ ký của hai người làm chứng (cũng photocopy). Nội dung là tôi đã mượn số tiền đó để mua căn nhà số…, miếng đất số…, chiếc xe số… và hứa sẽ trả lại bất cứ lúc nào bên cho mượn đòi lại. Tôi cảm thấy rất đáng thương cho mẹ chồng lúc đó. Bà đã lo đến mất ăn mất ngủ vì sợ tôi ôm gọn đống tài sản mà ra đi nên mới phải căng não nghĩ ra tờ giấy nợ khống ấy.

Bản thân tôi khi đó không còn cha mẹ, các anh chị mỗi người đều có cuộc sống riêng nên tôi không muốn làm phiền đến ai. Tôi không giàu có hay dư dả gì nhưng tôi đủ hiểu được cái gì không phải của mình thì đương nhiên mình không lấy. Vì vậy tôi đã sẵn sàng ký các giấy tờ sang tên nhà, đất, xe… lại cho mẹ chồng. Đồng thời, bà sang tên cho tôi một căn hộ chung cư trị giá 425 triệu. Tôi dẫn con trai ra đi với vài trăm nghìn tiền mặt. Mẹ con tôi thuê một căn nhà nhỏ để sống.

Cuộc sống khi đó đối với tôi thật nặng nề, một mình tôi phải xoay xở vừa công việc, vừa nhà vừa con… Dần dần, số nữ trang do mẹ ruột cho đã lần lượt ra đi để tôi trang trải mọi việc. Sau đó vài tháng, tôi tìm được khách thuê căn hộ kia với giá 4 triệu đồng một tháng (tôi thuê nhà 2 triệu đồng). Gửi con đi nhà trẻ, tôi xin việc và đi làm kiếm thêm tiền nuôi con.

Năm năm sau, vào một ngày, tôi nhận được điện thoại của con trai lớn: “Mẹ ơi, mẹ dẫn con đi đi, ba đánh con chịu không nổi nữa”. Tôi bỏ hết công việc, chạy ngay đến nhà anh, cũng có mẹ anh ở đó. Như đã bàn với nhau trước, họ thẳng vào vấn đề là muốn tôi đưa thằng bé đi. Lúc đó, trong đầu tôi không nghĩ được gì khi thấy con khóc và ôm đòi đi với mẹ. Tôi không bao giờ quên được lời con nói khi đó: “Mẹ ơi, mẹ dẫn con đi đi. Con muốn được ở với mẹ và em. Con không muốn ở với ba vì ba đánh con bằng roi rồi giã muối ớt xát vô mông con. Con đau lắm”. Trên người con còn nổi lên những vết sẹo do thịt lồi mà theo con nói lúc đó là vết thương do ba đánh. Không suy nghĩ gì thêm nữa, tôi kêu con lấy quần áo và tập vở rồi đưa con đi với sự chứng kiến và đồng ý của bà nội và ba.

Sau đó tôi lại càng vất vả hơn vì một mình chăm sóc hai con. Vất vả nhiều lắm nhưng hạnh phúc cũng nhiều lắm. Mỗi khi chiều về cả ba mẹ con cùng ăn cơm, hai con nói chuyện, cười giỡn… Đến tối thì ba mẹ con cùng ôm nhau ngủ thật ngon.

Gần một năm sau, tôi nộp đơn đến tòa án để xin nhận thêm quyền nuôi giữ con. Cuối cùng tôi cũng nhận được quyết định quyền nuôi giữ cả hai con cùng với số tiền trợ cấp 1,5 triệu đồng một tháng. Ban đầu anh chỉ trợ cấp 500.000 đồng, sau một hồi tranh cãi cùng với góp ý của thẩm phán thì mới lên được 1,5 triệu. Lúc đó, con trai lớn học lớp 7. Đến nay, con lớn đã học lớp 10.

Suốt từ khi ly hôn đến nay gần 10 năm, vào sinh nhật các con không hề nhận được dù chỉ một cục kẹo từ ông bà hay người thân bên nội. May mắn lắm thì một năm các con nhận được vài trăm nghìn lì xì Tết. Năm nay đặc biệt lắm hai đứa mới được bà nội đại gia dẫn đi mua hai cái áo, một cái quần để mặc Tết. Thậm chí, con trai nhắn tin xin ba vài chục nghìn để nạp điện thoại, ba phải hỏi này hỏi nọ, nhắn qua nhắn lại mất thêm vài nghìn của thằng bé nhưng cuối cùng một nghìn đồng cũng không cho.

Nói về tiền trợ cấp hàng tháng của con, thời gian đầu tôi phải ngậm đắng nuốt cay mỗi khi gặp anh để ký giấy nhận tiền, không lần nào mà không bị nói nặng nói nhẹ mỗi khi cầm tiền từ tay anh. Tôi không muốn tiếp tục chạm mặt anh nên đề nghị chuyển khoản ngân hàng nhưng anh nhất định không chịu. Sau đó, tôi phải đến phòng công chứng làm giấy ủy quyền để nhờ người chị ruột nhận tiền giúp tôi. Người thân tôi hiểu rõ tính khí của anh nên cũng không muốn tôi tiếp xúc với anh. Mỗi tháng đến ngày đưa tiền, anh nhắn tin kêu chị qua nhà anh lấy mặc dù chị lớn tuổi và chạy xe rất yếu. Những lần đó, tôi phải chở chị đi vì sợ nguy hiểm cho chị. Những khi anh vui, anh đưa tiền đúng ngày; khi buồn, anh đưa trễ một tuần hay mười ngày. Không ít những lần không vừa ý các con chuyện gì đó, anh nhắn tin cho tôi là “không đưa tiền trợ cấp nữa”. Mặc dù đó là tiền cho con của mình nhưng anh lại thể hiện như một cách ban phát, bố thí.

Tôi cũng biết là sau khi ly hôn với tôi, ngay lập tức anh cưới cô tình nhân mà anh đã ngoại tình lúc còn ở với tôi. Họ sống với nhau được khoảng hơn một năm rồi cũng ly hôn. Sau đó, anh trượt dài ở những quán cà phê ôm, bia ôm vì anh rất ghiền tình dục. Những người hàng xóm cũ của tôi còn nói rằng “coi chừng anh bị HIV”.

Có vài lần anh cùng đi ăn chung với mẹ con tôi, anh ngồi bên cạnh tôi, ôm ấp, hôn hít rồi đụng chạm lung tung. Sau đó tôi không muốn đi cùng anh nữa. Các con đã lớn, chúng nhìn thấy và hiểu ý nên nói ba nếu muốn cả nhà đi chơi chung thì đừng làm vậy với mẹ nữa, nhưng đó là bản tính trong máu của anh rồi.

Dù đã là vợ chồng trước đây, bây giờ tôi rất sợ mỗi khi anh chạm vào tôi. Nhẹ nhàng một chút thì tôi cố chịu đựng vì các con đang vui, nặng nề hơn thì tôi phản ứng lại. Y như rằng sau mỗi khi tôi không cho anh chạm vào tôi thì ngay lập tức, cuộc vui của các con được dừng lại, bất kể là đang ở đâu hay đang làm gì. Anh bỏ về mà không cần biết các con thế nào. Còn tôi sau đó sẽ nhận được một đống tin nhắn đại loại là “Chảnh”, “Làm như quý giá lắm vậy” hoặc “Không cần”, “Đừng hòng đi chung”… Vì vậy, nếu tôi muốn các con được ăn hết bữa hoặc xem hết bộ phim hay chơi ở đâu đó cho trọn vẹn thì tôi phải im lặng ngồi yên cho anh muốn làm gì thì làm. Không ít lần anh nhắn tin đề nghị tôi đi khách sạn với anh. Tôi không đồng ý thì coi như tháng đó con tôi không có tiền trợ cấp…

Đã bốn năm nay kể từ khi bắt đầu nhận tiền trợ cấp của anh, mỗi tháng tôi phải gặp hết chuyện này chuyện kia mà không bao giờ được yên ổn. Phải chi anh chịu chuyển tiền vô ngân hàng thì tôi đâu cần phải gặp mặt anh và phải đối phó với đủ thứ chuyện như vậy. Anh tuyệt đối không chịu giao dịch bằng ngân hàng. Bản thân tôi thì vừa lo kiếm sống, vừa con cái, không còn chút thời gian nào cho mình, làm sao tôi có thể ngược xuôi thưa kiện và chờ đợi, nếu nhờ đến sự can thiệp của tòa án.

Tôi thật sự mệt mỏi nên viết bài tâm sự này để mong nhận được lời khuyên của mọi người, giúp tôi tìm được cách giải quyết tốt nhất cho quyền lợi của các con, bản thân tôi bớt mệt mỏi đầu óc để tập trung sức khỏe mà lo cho các con.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.