Chồng cố tình quên ngày kỷ niệm đám cưới

Hôm qua là ngày cưới, tôi mong mỏi chồng sẽ biết mà làm gì đó nhưng tối muộn anh vẫn chưa về, gọi điện thì đang nhậu. 

Chồng cố tình quên ngày kỷ niệm đám cưới

Shares

Hôm nay, tôi can đảm ngồi viết lên những dòng này ngay trong ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới để xin quý độc giả lời khuyên. Tôi đang phải vừa khóc vừa viết ra những dòng tâm sự này, chúng tôi cùng tuổi nhau, năm nay 33 tuổi, học cùng trường đại học, trước đó ai cũng có những mối tình riêng của mình. Tôi không đẹp nhưng có chút duyên, lại được trời thương cho chút thông minh nên cũng có khá nhiều chàng trai theo đuổi. Chúng tôi vô tình gặp nhau trong đám cưới của bạn khi đã ra trường và bắt đầu tìm hiểu nhau. Sau hơn một năm thì quyết định đến với nhau bằng một đám cưới.

Thật ra trước khi cưới, tôi đã nhiều lần cảm nhận được sự khác nhau về cách sống, quan điểm sống, gia đình… của cả hai. Tuy nhiên vì lúc yêu anh rất chiều chuộng, chứng tỏ cho tôi thấy tình cảm chân thành nên đã tin anh. Sống với nhau, dù là cùng tốt nghiệp đại học nhưng khi có bất kỳ điều gì không hài lòng, anh có thể dễ dàng xưng “mày tao” với tôi. Anh nói như thế rất thường xuyên và không bao giờ xin lỗi, mặc tôi đã nhiều lần khóc lóc, giận dỗi. Tôi nhỏ nhẹ có, cứng rắn có, nói với anh mình cực kỳ ghét và cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm khi bị gọi như vậy nhưng anh vẫn tiếp tục.

Hai vợ chồng không cùng quan điểm nên thường xảy ra cãi nhau khi bàn bạc một vấn đề và thường kết thúc bằng cái cảnh anh xưng mày tao, chửi rủa. Tôi cảm thấy bị xúc phạm, tổn thương nặng nề và stress. Cuộc sống vợ chồng vì vậy không hạnh phúc, ngày tôi càng cảm thấy tình cảm dành cho chồng giảm nhiều đi mặc dù không hề có ai khác. Vợ chồng tôi cũng hay cãi nhau chuyện tiền bạc.

Anh làm công ty riêng, chuyện tiền bạc anh làm không hề chia sẻ nhiều với tôi và thật sự tôi cũng không thể biết được anh làm bao nhiêu tiền, chỉ biết anh để dành tiền mua ô tô đi làm cho có hình ảnh. Tôi vài lần hỏi nhưng thái độ anh lại xúc phạm. Lúc trước chưa có con, tôi công việc thuận lợi, thu nhập cũng tốt nên khi cưới, chồng tôi hay lấn cấn không đưa tiền về cho vợ, tôi tự xài tiền mình làm ra. Từ khi sinh con, tôi vì thời gian không cho phép đã phải chuyển công việc khác thoải mái hơn, thu nhập cũng giảm.

Tôi và anh nói chuyện với nhau và thống nhất mỗi tháng anh đưa tôi 10 triệu để lo toan các việc: trả tiền giúp việc trong nhà, tiền học con, chi phí sinh hoạt điện nước… Tháng nào tôi cũng phải thêm vào tiền lương của mình khoảng 9 triệu nữa hoặc hơn để đủ trang trải. Tuy nhiên không tháng nào anh tự nguyện đưa tiền và đưa đầy đủ, tôi toàn phải hỏi và anh đưa từng đợt. Tôi cảm thấy thật sự mệt mỏi và buồn khi tối đó anh không đưa tiền cho tôi, nói hết tiền nhưng hôm sau lại nghe nói anh đang đi nhậu, tiếp khách ở quán xá.

Tôi nhiều lần muốn ly hôn vì nhiều bất đồng và thấy như mình bị bạo hành trong cuộc sống bởi những tiếng chửi rủa, mày tao của anh. Anh đã 3 lần xông đến bóp cổ tôi (dù nhẹ) để đe dọa khi hai đứa cãi nhau, dù lúc đó tôi mới sinh vài tháng. Nghĩ đi nghĩ lại, con còn nhỏ, mới hơn một tuổi, cha mẹ lại ở xa 800km, sợ một mình tôi làm sao lo cho con. Nhiều lần tôi cố gắng cho qua mọi chuyện, cố gắng vui vẻ sống với anh nhưng chỉ được vài hôm lại tiếp tục cãi vã.

Tôi thương con đứt ruột, mới bé tí đã phải chịu cảnh cha mẹ chia tay, chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau liên tục nên nhiều lần viết mail, gửi tin nhắn để mong anh thay đổi, cố gắng vì con, vì chúng tôi cũng còn ít tình cảm với nhau. Vậy mà càng ngày anh càng xúc phạm tôi nhiều hơn, nghiễm nhiên không bao giờ xin lỗi. Sống cùng nhau nhưng tôi không cảm nhận được chúng tôi có nhau. Tôi sức khỏe yếu, hay bệnh lắt nhắt, mỗi lần bệnh, cho dù đang mệt tôi vẫn phải tự đi khám, tự lo vì anh bận việc, khi thì báo giá, khi tiếp khách.

Cách đây 3 ngày chúng tôi vừa cãi nhau và anh lại “mày tao” khi cả hai tranh luận xem cho con đi học trường nào. Tôi đã rất giận vì anh tiếp tục xúc phạm, chửi rủa tôi. Tuy nhiên hôm qua là ngày cưới, tôi đã mong mỏi chồng sẽ biết điều mà làm gì đó cho tôi nhưng tối muộn anh vẫn chưa về, gọi điện thì anh đang nhậu. Tôi hỏi anh nhớ ngày gì không, anh bảo có nhưng bận tiếp khách lấy tiền, lát về.

22h anh về thấy tôi đang khóc, chỉ ôm tôi và nói “Anh đi nhậu tí thôi mà, có gì đâu”. Đến khi nhìn thấy đơn ly hôn tôi đang viết, anh hỏi giọng thách thức “Suy nghĩ kỹ chưa” rồi bỏ đi ăn cơm, tắm rửa, rồi vào đi ngủ trong phòng mặc kệ tôi đang khóc ở phòng ngoài. Chỉ 2 phút sau là anh ngủ ngáy o o, như không có chuyện gì xảy ra, mặc kệ vợ đang ngồi khóc bên ngoài. Giờ đây nhìn anh ngủ, tôi cảm nhận sâu sắc người đàn ông này không thể cho mình hạnh phúc. Tôi cũng không biết phải sống sao với con người này nữa, cảm thấy bất công với chính mình.

Con tôi cần cha nhưng mẹ nó đau khổ vì cha nó thì tôi có nên một lần chịu đau rồi vứt bỏ anh ra khỏi cuộc sống của mẹ con tôi không? Một người chồng không tôn trọng vợ như thế có đáng để tôi phải sống cùng không? Tôi có việc làm, vẫn còn trẻ, có quyền được hạnh phúc, được tôn trọng hơn phải không? Con tôi còn nhỏ vậy, mình tôi vừa đi làm vừa chăm con thì phải làm sao? Xin mọi người cho tôi góp ý chân thành.

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.