Chiếc camera giấu kín đã tố cáo “bộ mặt thật” của vợ tôi

Những gì camera ghi lại khiến tôi bàng hoàng, tôi không thể tin được những hình ảnh mắt mình nhìn thấy. Vợ tôi lại có thể đối xử với mẹ chồng như thế...

Chiếc camera giấu kín đã tố cáo “bộ mặt thật” của vợ tôi

Shares

6 năm trước tôi lấy vợ, lúc đó cô ấy vừa ra trường, chính tôi là người chạy vạy lo toan xin việc cho cô ấy. Vợ tôi làm nhân viên hành chính trong một công ty nhỏ, tuy lương không cao nhưng thời gian dư dả nhiều. Cuộc sống của gia đình tôi rất bình yên, bố mẹ tôi làm hoa lụa để bán, thỉnh thoảng rảnh rỗi vợ tôi sẽ phụ giúp. Tôi làm trưởng công trình, hay đi xa nhưng tuần nào cũng về nhà. Những ngày bố mẹ còn khỏe, cơm nước, chợ búa, nhà cửa đều là ông bà lo.

Khi vợ tôi sinh con, toàn bộ sinh hoạt của vợ và con gái, đều do mẹ tôi lo liệu. Từ giặt cái tã cho cháu, quần áo cho con dâu, rồi sau là nấu cháo, dỗ dành cháu ăn, ru cháu ngủ… Con gái tôi lớn lên khỏe mạnh, một phần lớn là nhờ công bà nội. Vợ tôi cũng không hề phải vất vả chút nào trong thời gian sinh con. Việc này hàng xóm nói rất nhiều, và dù tôi không ở nhà nhưng những lần về, tôi đều thấy vợ tôi hoặc là nằm xem ti vi, hoặc là ngồi chuốt lụa làm hoa, giao thẳng con cho bà.

Nhưng 2 năm trước, bố tôi đột ngột qua đời, mẹ tôi bỗng chốc già yếu đi nhanh chóng. Dù tôi mua bao nhiêu thuốc bổ, đưa bà đi khám ở đâu chăng nữa, mẹ tôi vẫn không ăn uống được mấy và gầy rộc đi. Mấy tháng sau, bà bị trúng gió, liệt nửa người và rụt lưỡi không nói được.

Thời gian đầu, tôi rất đau buồn vì sợ vừa mất bố lại mất thêm mẹ. Tôi xin nghỉ việc 3 tháng không lương, ở nhà chăm sóc mẹ. Bà không kiểm soát được tình hình vệ sinh của mình cho nên nhiều khi không tránh khỏi việc dính ra giường chiếu quần áo. Thế nhưng phòng của bà không hề có mùi uế tạp. Tôi phụ trách giặt quần áo và chăn chiếu, còn vợ tôi quét dọn phòng bà, vì thế mà họ hàng tới chơi đều khen nhà có người già nằm bệnh mà phòng ốc sáng sủa sạch sẽ.

1

 2 năm trước, bố tôi đột ngột qua đời, mẹ tôi bỗng chốc già yếu đi nhanh chóng. (Ảnh minh họa)

Sau rồi tôi cũng tập cho bà thói quen làm vệ sinh vào buổi sáng, khi đói hoặc khát nước thì đập tay xuống giường, muốn ra ngoài phơi nắng thì dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên chiếu. Thấy tình hình của mẹ tốt lên, vợ giục tôi đi làm, còn cô ấy sẽ nghỉ để chăm mẹ chồng và con gái. Vì lương vợ thấp hơn, với lại thời gian nghỉ của tôi cũng hết nên tôi lại tiếp tục ra công trường.

Mấy tháng đầu tiên, vợ tôi mặc dù có kêu ca với tôi nhưng cô ấy vẫn chăm sóc mẹ rất tốt. Tôi cũng động viên vợ nhiều, vì dù sao trong hơn 4 năm cô ấy về làm dâu, mẹ chồng cũng đối xử hết lòng với vợ tôi.

Thế nhưng mấy tháng trở lại đây, khi tôi về, thường xuyên thấy hai mắt mẹ chảy nước mắt. Tôi tưởng bà nhìn thấy tôi nên mừng, lại thêm việc nhớ ông nên khóc. Mẹ tôi ăn uống cũng kém hơn hẳn. Trước bà còn ăn hết một bát cháo, bây giờ thì chỉ vài thìa là mím chặt môi không chịu ăn tiếp. Tôi động viên như thế nào, mẹ tôi cũng không ăn.

Khi cởi quần áo lau người cho mẹ, tôi thấy trên vai, trước ngực và hai bên tay bà có nhiều vết tím. Mặc dù làn da bà đã nhăn nheo và chuyển sang màu sậm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vết cào mờ. Tôi hỏi vợ, mẹ bị sao, vợ tôi đáp gần đây có khả năng bà buồn bực tay chân nên cứ cào vào người, có hôm cào còn chảy máu. Vợ tôi phải cắt móng tay cho bà thường xuyên.

Vài lần sau khi về thăm nhà, tôi còn thấy có mấy dây vải cất dưới chiếu, tôi hỏi vợ dây để làm gì thì cô ấy nói khi nào thấy mẹ cào nhiều quá thì trói hai tay lại. Dù cảm thấy không thoải mái lắm với ý nghĩ khi mình đi vắng thì mẹ ở nhà bị trói, tôi vẫn phải lắc đầu cho qua vì nghĩ vợ tôi ở nhà vừa chăm con vừa chăm mẹ ốm, cũng không phải dễ dàng.

Càng ngày, vết móng tay cào càng nhiều, vết bầm tím cũng gia tăng đáng kể. Mỗi lần tôi về, nắm tay mẹ là mẹ cứ bấm vào tay tôi. Điều này khiến tôi nảy sinh lo lắng và nghi ngờ, không biết ở nhà mẹ tôi sống như thế nào?

Thứ bảy tuần trước, vợ tôi đưa con về quê ngoại 2 ngày. Ở nhà tôi đi mua camera mini về lắp trên nóc tủ, chiếu thẳng xuống giường bà. Tôi không nói cho vợ biết việc này, vì muốn tìm hiểu kỹ nguyên nhân mà khi tôi ở nhà, bà nằm rất yên, nhưng khi tôi đi khỏi lại tự cào cấu mình.

Thế nhưng, những gì camera ghi lại khiến tôi bàng hoàng. Ngay ngày hôm sau, khi tôi ăn trưa xong bèn bật điện thoại quan sát. Hình ảnh đập vào mắt làm tôi choáng váng không thể tin được. Hình ảnh không nét rõ nhưng có thể biết vợ tôi đang xúc cho mẹ tôi ăn, bà không ăn nên cháo đổ ra giường. Vợ tôi liền dùng tay đánh, cào vào người và kéo tóc bà.

Đến khi vợ tôi lấy dây vải ra cột tay bà rồi kéo ngã xuống sàn nhà để thay chiếu mới thì tôi giật mình đánh rơi cả cốc nước. Thay xong, vợ tôi vẫn để mặc mẹ chồng nằm dưới sàn nhà. Nhìn mẹ tôi lóp ngóp cố bò dậy mà không thể, khiến lòng tôi đau như kim châm muối xát.  Tôi tức tốc lên gặp quản lý xin nghỉ và phóng xe về nhà.

Khi về tới nhà, mẹ tôi đã được đặt lên giường, quần áo cũng đã được thay mới, bà nhìn thấy tôi thì nước mắt lại tự trào ra. Tôi xót mẹ quá, gọi vợ vào chất vấn. Song vợ tôi cãi lại: “Em cũng khổ, cũng mệt lắm chứ. Chăm sóc một người ốm đau như vậy mệt mỏi như thế nào anh có biết không?”. Khi tôi nói về chuyện vì sao lại hành hạ mẹ như vậy? Vợ tôi không đáp, cô ấy chỉ im lặng khóc, sau đó thu dọn quần áo và bế con bỏ về nhà mẹ đẻ.

Tôi không hiểu vì sao vợ lại đối xử với mẹ như vậy, trong khi bà đã từng hết lòng chăm lo cho vợ và con gái. Bà mới ốm có gần năm đã như thế này, vậy nếu chăm sóc mẹ chồng vài năm thì vợ tôi sẽ đối xử với bà ra sao? Tôi phải làm gì với mẹ và vợ bây giờ?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.