Chết điếng khi biết lý do chồng không thể đưa tôi đi đẻ

Tai tôi như ù đi, chồng tôi đang nói dối. Tôi không thể nhìn nhầm anh được. Ngay lúc đó, tôi cố men người vào thang máy rồi lê bước đi tìm chồng ở khu anh mới vào.

Chết điếng khi biết lý do chồng không thể đưa tôi đi đẻ

Shares

Chồng tôi tuy không giàu có, không đẹp trai nhưng anh lại sống rất tình cảm. Anh yêu thương động vật, quan tâm đến những người nghèo khổ. Hàng tháng, anh đều đổi tiền 10 ngàn rất nhiều để đi chùa, cho những người ăn xin dọc đường vào chùa. Thấy anh có tâm tốt nên tôi rất quý mến.

Chúng tôi thành vợ chồng chỉ sau 6 tháng quen biết nhau. Tôi chỉ nghĩ đơn giản một người đàn ông sống tình cảm thế này sẽ trở thành một người chồng tốt, biết chăm sóc, yêu thương vợ con. Nhưng tôi nào biết, anh cưới tôi không phải vì tình yêu mà chỉ vì muốn xóa bớt nỗi đau bị người yêu cũ phụ tình.

Cuộc sống vợ chồng của chúng tôi rất tốt. Cũng đôi lần, tôi hỏi anh về người yêu cũ, anh chỉ nói từ lúc chia tay, anh và cô ấy không còn gặp nhau nữa. Anh còn ôm lấy tôi thì thầm giờ anh chỉ yêu mình tôi thôi, anh chỉ biết đến mình tôi thôi.

Rồi tôi có thai. Nhưng khi tôi báo tin, không hiểu sao chồng tôi chỉ hỏi lại “Vậy hả?” Thái độ lạnh lùng của anh khiến tôi buồn bã, băn khoăn. Đến tối đó, anh mới vui vẻ trò chuyện, còn đưa tôi đi mua sữa bầu.

Từ ngày tôi có thai, chồng chăm sóc tôi rất chu đáo. Anh đưa tôi khám thai định kì, rồi mua váy bầu cho tôi mặc, đêm thì bóp chân cho tôi dễ ngủ. Khi tôi kể những chuyện này ra, ai cũng bảo tôi may mắn khi có một người chồng tinh ý, tốt với vợ như vậy. Tôi cũng hãnh diện lắm và còn tự cho là mình may mắn hơn nhiều người phụ nữ khác.

Nhưng chồng tôi cũng thường xuyên đi công tác hơn. Lần nào đi cũng tầm 1 tuần, nửa tháng mới về. Tôi cũng buồn nhưng đấy là công việc của anh, tôi làm sao mà can thiệp vào được. Đến khi em bé được hơn 8 tháng, tôi dặn anh là phải từ chối tất cả các chuyến công tác mà ở nhà với mẹ con tôi. Anh ừ ừ khiến tôi cũng yên tâm.

Vậy mà cách ngày tôi sinh 2 tuần, anh lại đi. Anh nói công việc rất bận, anh chỉ đi 4 ngày là về. Tôi còn nửa tháng nữa mới sinh nên không cần lo lắng nhiều. Tôi giận, nhưng biết làm sao được, chỉ mong anh nhanh nhanh về với tôi.

Khi anh đi, qua đêm hôm sau tôi bất ngờ đau bụng dữ dội. Gọi cho chồng, anh bảo anh không về được vì đang ở tỉnh khác. Bất đắc dĩ, tôi phải gọi mẹ chồng đưa tôi vào viện. Vào viện, vì tôi khó sinh nên chuyển lên bệnh viện tỉnh. Tôi mổ sinh con ngay trong đêm đó mà không hề có chồng bên cạnh.

Sáng sớm hôm sau, tôi gọi cho anh bảo anh về. Nhưng anh bảo công việc bận quá, anh không thể về được. Anh còn gọi điện dặn mẹ chồng chăm sóc tôi thật tốt. Nghĩ chồng bận việc, mình có mẹ chồng cũng được rồi nên tôi cũng không làm khó anh, dù rất buồn tủi.

Đến chiều hôm thứ 3 sau sinh, tôi bắt đầu tập đi. Tôi dựa người vào thành lan can để ra ngoài đứng hóng gió. Bất chợt, tôi nhìn thấy chồng mình đang đi phía dưới, tay còn cầm cà mèng. Nghĩ chồng về rồi lại mua cháo cho mình, tôi mừng lắm.

Tôi đợi mãi thì thấy chồng rẽ qua khu khác của bệnh viện. Nghĩ anh không biết phòng, tôi điện cho anh thì anh lại bảo anh đang ở khách sạn chưa về. Tai tôi như ù đi, chồng tôi đang nói dối. Tôi không thể nhìn nhầm anh được.

Ngay lúc đó, tôi cố men người vào thang máy rồi lê bước đi tìm chồng ở khu anh mới vào. Đó là khu dành cho bà mẹ có con sơ sinh đang nằm lồng kính. Đi qua mấy dãy phòng, tôi chết điếng khi thấy chồng đang bón cháo cho người yêu cũ của anh.

người yêu cũ

Nghĩ đến đêm đi đẻ một mình, tôi lại căm giận và tủi thân vô cùng. Nhìn con, tôi càng đau lòng hơn. (Ảnh minh họa)

Quá uất ức, quá đau đớn nên tôi ngất xỉu ngay trước cửa phòng. Khi tỉnh dậy, tôi nghe mẹ chồng đang chửi chồng tôi không ra gì. Tôi còn nghe anh giải thích và biết được sự thật đau lòng, tôi chung chồng từ rất lâu rồi mà không hề biết.

Trước khi cưới một tháng, chồng tôi đã hẹn người cũ nói chuyện. Họ đã có một đêm ân ái bên nhau và người cũ của anh phát hiện mình có bầu. Cô ấy cố giấu anh cho đến khi hai người tình cờ gặp mặt – khi anh đang đi mua sữa bầu cho tôi.

Những chuyến công tác của anh chính là đến để chăm sóc cho mẹ con cô ấy. Cô ấy sinh con, đứa bé lại bị nhiễm trùng máu phải nằm cách li nên anh phải chăm sóc cô ấy. Anh còn nói anh không thể bỏ mặc cô ấy được. Còn tôi, tôi đã có mẹ chồng rồi.

Tôi đau đớn quá. Hóa ra, tôi chẳng bằng được người cũ của anh. Nghĩ đến đêm đi đẻ một mình, tôi lại căm giận và tủi thân vô cùng. Nhìn con, tôi càng đau lòng hơn.

Giờ tôi nên ứng xử thế nào với cuộc hôn nhân tưởng như hạnh phúc nhưng lại quá chông chênh này đây?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.