Cảm ơn cô, người mẹ thứ hai của con

Chỉ còn ba ngày nữa là đến lễ bế giảng, ba ngày nữa là con sẽ rời xa mái trường này, rời xa cô và kết thúc quãng đời học sinh.

Cảm ơn cô, người mẹ thứ hai của con

Shares

Con vốn hay tỏ ra mình lạnh lùng, mình mạnh mẽ nên chẳng tin vào duyên phận, cũng chẳng nghĩ sau khi mẹ con mất, sẽ có người chế ngự được cái “ngông cuồng” và hiểu được sự “thùy mị” của con. Con đã sống như thế suốt 6 năm, cho đến khi gặp cô. Chỉ là một sự tình cờ và đúng là do duyên phận, con đã tìm thấy cô – người mẹ thứ hai của con, một “người lái đò” lúc nào cũng cần mẫn, nghiêm khắc và cũng hết sức tâm lý, đáng yêu.

Mới ngày nào cô vào nhận lớp con, con còn ghét cô. Con bảo với mấy đứa bạn thân: “Sao bà ý ghê thế nhỉ?”,”Bà ý cứ nhìn tao”. Thế mà giờ đi đến đâu trong trường, ai cũng biết con với “nhãn hiệu”: “Học sinh cưng của cô Huyền”.

Con là đứa ngang bướng, ngay cả cô cũng công nhận điều đó. Vậy mà bất cứ điều gì cô nói, chưa một lần con dám “cãi”, chỉ là đôi khi cô trò tranh luận thôi, cô nhỉ? Lúc nào cô cũng bảo: “Cô phải dán chữ NHẪN lên trán con mới được”.

Ba năm qua, cô nhận ra sự thay đổi, nhận ra sự trưởng thành trong con rồi phải không ạ? Con không còn nóng nảy, hay mất bình tĩnh nữa. Con gái đã lớn rồi, đã biết kiềm chế và làm chủ bản thân rồi đấy. Dù chưa hoàn toàn thay tính đổi nết nhưng con cũng thay đổi theo chiều hướng tích cực phải không cô?

Thời gian con có thể bên cạnh cô chỉ còn tính bằng ngày, rồi sẽ chỉ tính bằng giờ, rồi bằng phút. Nếu có một lựa chọn siêu nhiên vào lúc này, con sẽ chọn cho thời gian ngừng lại. Để con được ở bên cô, được cô che chở, được cô quan tâm, được cô yêu thương. Vì biết đâu đấy, chỉ vài tháng nữa thôi, sau khi thi đại học, con sẽ lựa chọn con đường ấy và sẽ phải xa cô nửa bầu trời, cách cô nửa vòng trái đất.

Cô nhớ không, lần đầu con đề cập đến vấn đề đi du học với cô, cô trò mình đã nói chuyện rất lâu. Con đã hỏi trêu cô rằng: “Con mà đi là không ai đưa người đẹp đi dạy, không ai xách túi tíu tít bên cạnh người đẹp, người đẹp còn muốn con đi không?”. Nhận được tin nhắn trả lời của cô, con đã rơi nước mắt. Câu trả lời ấy đã để lại trong con sự xúc động và ấn tượng sâu sắc: “Rất yêu con, rất nhớ con, không muốn xa con. Nhưng để đánh đổi tất cả những điều đó lấy một tương lai rộng mở, giàu có và thành đạt cho con thì người đẹp đồng ý”.

Có đôi lúc con tự hỏi mình, con có diễm phúc thế nào mới được cô yêu như thế. Con tự cảm thấy mình vẫn chưa đủ tốt để được cô yêu, nhưng cô vẫn yêu con như vậy, bao dung với con như vậy. Đó không phải là sự thương hại vì con không có mẹ, mà là sự đùm bọc, yêu thương chân thành của một người mẹ dành cho đứa con của mình.

Có lẽ đây là lần thứ hai và cũng là lần cuối cùng thêm một người phụ nữ “không-ai-thay-thế-được” trong trái tim con. Chỉ có cô biết con đang cảm thấy như thế nào, con có vui không, con nghĩ gì và quan điểm của con ra sao. Chỉ có cô biết ánh mắt của con nói lên tất cả. Chỉ có cô biết con thường giấu nỗi buồn phía sau những nụ cười.

Con còn nhớ những ngày đầu tiên vào học, con học cực kỳ tệ, rất rất tệ. Bởi trước khi gặp cô, con đã một thời gian không vui, chán nản và tuyệt vọng. Cô đã tận tình dạy lại cho con những kiến thức mà con đã bỏ dở. Thỉnh thoảng con quên, cô lại mắng sao trước đây không chịu học nhưng rồi vẫn lại cần mẫn chỉ lại cho con.

Người đẹp của con. Cảm ơn cô đã mở lòng với con trước, nhẹ nhàng đến bên con. Cảm ơn cô đã dạy cho con những bài học về cuộc sống, về lòng nhân ái và sự vị tha. Cảm ơn cô đã tự hào về con, đã dành cho con bốn chữ “con gái bia yêu”. Cảm ơn cô vì lúc nào cũng yêu chiều con. Với cô, lúc nào con cũng như một đứa trẻ con, tha hồ nũng nịu, tha hồ nhõng nhẽo, tha hồ rong chơi, rồi mỗi khi mệt mỏi lại dừng chân quay về bên vòng tay ấm áp của cô. Cảm ơn cô đã dành cho con tình yêu vô bờ bến, sự quan tâm, chăm sóc không mệt mỏi của một người mẹ. Cảm ơn cô vì đã cho con cơ hội để trở thành con gái cô.

Con sẽ luôn khắc ghi vào trái tim mình lời dặn dò của cô vào ngày sinh nhật con: “Dù cuộc sống có thay đổi, dù con có trưởng thành và có nhiều người yêu thương con hơn thì con vẫn sẽ luôn là tình yêu nhỏ của cô. Cô sẽ dang rộng vòng tay ôm con vào lòng khi con thành công cũng như thất bại, khi con làm đúng cũng như làm sai. Cô sẽ là bến đỗ bình yên của con, sẽ luôn yêu con bằng tình yêu chân thành nhất của một người mẹ. Cô chỉ mong cả đời này con luôn hạnh phúc, luôn bình an”.

Cô ơi, người mẹ thứ hai của con ơi, dù các thế hệ học sinh sau này, cô có yêu thương bất kỳ em học sinh nào như con thì con cũng sẽ không cảm thấy ghen tỵ. Vì con biết, với cô, con luôn có một vị trí không bao giờ thay đổi.

Cảm ơn cô vì tất cả!

Theo Vnexpress

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.