Bàng hoàng về sự thật sau lời nói dối nghiệt ngã của chồng

Tôi ngồi phịch xuống ghế, không thể tin nổi. Hóa ra, anh làm như vậy để bảo vệ tôi mà tôi không biết.

Bàng hoàng về sự thật sau lời nói dối nghiệt ngã của chồng

Shares

Dù đêm nào tôi cũng cố gợi chuyện nhưng anh vẫn tỏ ra lạnh lùng. (Ảnh minh họa)

Viết những dòng này, tôi vẫn đang khóc. Dù cố không cho nước mắt chảy ra, nhưng nó như không nghe theo lời lí trí tôi bảo nữa. Tại sao tôi lại phải chịu nỗi đau lớn thế này chứ? Nhìn chồng nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, tim tôi đau nhói. Giờ đây, tôi chỉ mong anh tỉnh lại, để tôi được nói tiếng xin lỗi.

Tôi lấy chồng được 3 năm nay. Nhưng chúng tôi chưa từng đụng chạm vào nhau. Nói ra thì xấu hổ nhưng nếu tôi không ngoại tình, có lẽ đến giờ tôi vẫn là gái trinh.

Chồng tôi là bác sĩ ở bệnh viện tỉnh. Còn tôi là giáo viên cấp 2. Chúng tôi yêu nhau hơn 1 năm mới cưới. Ai cũng bảo tôi may mắn khi cưới được một anh chồng soái ca đúng chuẩn. Chồng tôi vừa điển trai, lại giỏi và kiếm được nhiều tiền. Đặc biệt, cách anh ứng xử với bệnh nhân rất ân cần và chu đáo khiến ai cũng cảm phục. Anh mở phòng khám tư ngoài giờ, nhưng nếu ai nghèo khổ, anh sẵn sàng cho không cả tiền khám lẫn tiền thuốc. Vì thế, phòng khám của anh thường rất đông người.

Ngày kết hôn, tôi hạnh phúc khoác lên chiếc áo cưới, cùng chồng bước vào lễ đường. Nhưng chiều hôm đó, sau khi nghe xong một cuộc điện thoại thì chồng tôi tỏ ra bồn chồn, lo lắng. Anh không vui vẻ như hồi sáng nữa. Tôi gạn hỏi thì anh bảo bệnh nhân gọi điện đến chúc mừng anh. Ngoài ra không có chuyện gì nữa hết.

Đêm tân hôn, tôi cố tình chọn một chiếc váy mỏng, đỏ rực. Thế nhưng, trái với suy nghĩ của tôi, chồng tôi có vẻ không hứng thú lắm. Anh ôm lấy tôi, hôn rồi bảo anh mệt, chuyện động phòng để hôm khác hãy làm. Cũng có chút buồn bã nhưng thấy anh mệt, tôi cũng không đành lòng ép buộc anh.

Cưới xong, anh cũng chuyển việc. Anh không làm ngoại khoa nữa mà chuyển sang phòng hành chính, công việc giảm tải hẳn một nửa. Anh nói như vậy để có thời gian chăm sóc gia đình.

Thế nhưng sau đó cả tuần, dù đêm nào tôi cũng cố gợi chuyện nhưng anh vẫn tỏ ra lạnh lùng. Ban ngày, anh chăm sóc tôi ân cần, nhưng đêm đến, chúng tôi gượng gạo, thậm chí không thể nói chuyện bình thường với nhau.

Tôi đau khổ dằn vặt anh. Một hôm, anh đưa đơn li hôn cho tôi, khi cuộc hôn nhân chỉ mới hơn 2 tháng. Cầm đơn, anh bật khóc xin lỗi tôi. Anh nói anh là gay, anh không yêu tôi nhưng buộc phải cưới tôi để che mắt mọi người. Anh cầu xin tôi buông tay anh để anh đến với tình yêu của mình. Tôi bàng hoàng thẫn thờ đến mức không thốt nổi một lời.

Hận chồng, tôi không chấp nhận li hôn mà bắt đầu lao vào các cuộc ngoại tình chóng vánh, thậm chí cả tình một đêm suốt 3 năm. Để dằn vặt anh, tôi còn chụp hình cùng những người đàn ông đó, thản nhiên lưu trong điện thoại. Đáp lại, anh chỉ lạnh lùng chứ không tức giận. Không trách móc, không ầm ĩ, nhưng thái độ đó của anh cũng đủ khiến tôi đau lòng. Chồng tôi vẫn vậy, vẫn nhẹ nhàng, chiều chuộng tôi. Tôi cần gì, anh đều đáp ứng. Bên ngoài, nhìn chúng tôi vẫn rất hạnh phúc.

Suy cho cùng, tôi vẫn yêu chồng, rất yêu chồng nên không thể buông tay được. Tôi làm mọi cách để anh đau, để anh hiểu được cảm giác của tôi. Nhìn anh ngày càng gầy ốm, xanh xao, tôi lại cười tự mãn. Anh vì ích kỉ mà bắt tôi chôn vùi cả tuổi thanh xuân của mình, tôi trả thù anh như vậy vẫn còn nhẹ nhàng.

Một hôm, anh chủ động ôm lấy tôi. Tôi cảm nhận được anh đang khóc. Nhưng anh không nói gì, chỉ im lặng khóc.

ngoại tình

Nhìn anh nằm thiêm thiếp trên giường bệnh mà tôi đau khổ quá. (Ảnh minh họa)

Sau đêm đó vài ngày, tôi nhận được tin báo khẩn của đồng nghiệp anh. Anh ngất xỉu trong lúc làm việc. Tôi vội vã đến ngay bệnh viện anh làm. Bạn anh bảo tôi phải thật bình tĩnh mới nói bệnh anh được. Và tôi như ngã quỵ khi biết anh nhiễm HIV. Tuy chỉ mới 3 năm nhưng bệnh lại rất nặng, có lẽ do tinh thần anh không tốt nên bệnh tái phát sớm.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, không thể tin nổi. Một đồng nghiệp cũ thuộc phòng cấp cứu kể tường tận cho tôi nghe. Hóa ra, cách ngày cưới của chúng tôi nửa tháng, anh từng tham gia cấp cứu, cứu sống một cậu bé 4 tuổi bị tai nạn giao thông. Lúc đó, vì quá vội nên anh không kịp đeo bao tay, trong lúc gỡ mảnh sắt ra khỏi ngực cậu bé, tay anh bị một vết xước nhỏ.

Sau khi có kết quả xét nghiệm máu của cậu bé, cả đội của anh đều bàng hoàng vì cậu bé bị nhiễm HIV di truyền từ mẹ qua. Mọi người đều phải thực hiện xét nghiệm. Cho tới buổi chiều ngày cưới, bệnh viện có kết quả.

Bạn anh nói, anh đau khổ lắm, bởi anh vẫn rất yêu tôi. Nhìn tôi hận anh mà hủy hoại mình, anh càng bế tắc hơn, chỉ muốn ly hôn, giải thoát cho tôi nhưng tôi không chịu.

Tôi nghe mà khóc không ra tiếng. Hóa ra, anh không phải gay. Anh làm như vậy để bảo vệ tôi mà tôi không biết. Tôi còn cố tình hành hạ anh để trả thù. Nhìn anh nằm thiêm thiếp trên giường bệnh mà tôi đau khổ quá. Tôi đã sai rồi nhưng phải làm sao để chuộc lỗi lầm với anh đây?

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.