Bạn trẻ Văn Trung: “Máu em đổ không quan trọng, máu Tổ quốc – nhân dân đổ mới quan trọng”

Bạn trẻ Văn Trung: “Máu em đổ không quan trọng, máu Tổ quốc – nhân dân đổ mới quan trọng”

Shares

Phản đối chuyến thăm ông Tập Cận Bình bằng máu

Chuyến thăm của Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình sang Việt Nam vừa qua đã vấp phải sự phản đối quyết liệt từ một nhóm người dân Việt Nam kể cả trong nước lẫn ngoài nước với các cuộc biểu tình ở Hà Nội – Tp. Hồ Chí Minh. Mặc dù có những biểu ngữ và việc làm khác nhau nhưng tất cả mọi người đều có chung một bức xúc là lên án việc Trung Quốc đã cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa của Việt Nam, bắn giết ngư dân Việt Nam trên Biển Đông. Việt Nam Thời Báo (VNTB) tiếp chuyện với một người bạn trẻ tên Văn Trung có facebook tên Vân Thiên đến từ Đà Nẵng. Vừa qua, Trung đã có một hành động dũng cảm khi dùng máu của bản thân mình để viết một biểu ngữ phản đối chuyến đi của ông Tập Cận Bình.

PV: Vì nguyên nhân gì mà Trung lại phản đối chuyến đi của ông Tập Cận Bình sang Việt Nam?

Văn Trung: Trung Quốc là một nước lớn có truyền thống bá quyền trong hàng ngàn năm lịch sử. Đến nay, tuy đã bước sang thế kỷ 21 nhưng lối suy nghĩ bá quyền đó vẫn không thay đổi. Trong những năm qua, em thấy việc hàng hóa Trung Quốc độc hại gây hại cho người dân đang tràn lan trên thị trường Việt Nam, mà chính quyền Việt Nam vẫn muốn hợp tác kinh tế với họ? Ngoài biển Đông, tàu cá ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc liên tiếp đâm chìm, cướp phá tài sản, ngang nhiên xây đựng đảo nhân tạo. Vậy tại sao chúng ta phải nghênh đón ông Tập Cận Bình?

PV: Có nhiều cách làm để dư luận biết quan điểm của mình, tại sao Trung lại chọn cách dùng máu của mình để viết khẩu hiệu phản đối ông Tập Cận Bình đến Việt Nam?

Văn Trung: Dòng máu của em là dòng máu dân tộc, dòng máu Việt Nam. Em muốn dùng dòng máu này để mọi người hiểu rằng; dù máu có đổ nhưng dân tộc Việt Nam không chịu hèn, không chịu khuất phục. Hơn nữa, máu của em có đổ thì cũng không quan trọng bằng máu dân tộc Việt Nam đã đổ bởi tội ác chính quyền Trung Quốc gây ra từ ngàn xưa đến nay.

PV: Trước đây, có một sinh viên tên Phương Uyên cũng từng viết khẩu hiệu máu như Trung và sau đó bạn này bị chính quyền kết tội tuyên truyền chống phá Nhà nước, Trung có nghĩ mình cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự hay không?

Văn Trung: Em nghĩ là có và em cũng lo lắng lắm. Vì từ trước đến giờ em thấy hễ khi người dân lên tiếng chống Trung Quốc thì đều bị ghán ghép tên gọi là phản động. Nhưng em nghĩ, là người dân Việt Nam, phải biết mình sống sao cho có trách nhiệm với Tổ quốc, với nhân dân, em chọn cho mình cách lên tiếng trước cái ác của bọn cầm quyền Trung Quốc và đồng thời cũng thể hiện sự đồng cảm nỗi đau mà người dân Việt Nam đang gánh chịu trước hiểm họa giặc Trung Quốc đang tràn lan trên quê hương.

PV: Được biết, bản thân Trung không chỉ phản đối chuyến đi này của ông Tập Cận Bình mà trước đây Trung cũng có nhiều việc làm khác như quan tâm đến vấn đề bất công xã hội? Vì sao Trung lại quyết định như vậy?

Văn Trung: Em đã từng mơ mình có một cuộc sống bình thường, học xong, có một công việc ổn định, lấy một người vợ bình thường, sống trong ngôi nhà bình thường, cho đến khi em biết những sự thật trên cái mảnh đất quê hương này không như em tưởng. Dường như em đang bước vào một thế giới khác, em thấy những điều không muốn thấy, em biết những việc không muốn biết nhưng nó vẫn đến và nó thay đổi suy nghĩ của em hoàn toàn. Dĩ nhiên là đã dấn thân thì ít nhiều gì cũng phải có nguy hiểm, em xác định là mình chấp nhận. Em muốn góp phần vào việc thay đổi xã hội Việt Nam hiện nay.

PV: Khi biết được những việc làm của Trung, nhiều người đã gửi lời khen tặng Trung là người yêu nước, Trung hiểu như thế nào về 2 từ “ yêu nước” ?

Văn Trung: Em nghĩ, tình yêu nước ai cũng có và nó đúc kết từ ngàn xưa nhưng không phải ai cũng giống nhau. Em tự thấy mình vẫn còn thấp bé so với những người yêu nước ngoài kia. Và đối với em, lòng yêu nước không thể diễn tả bằng lời nói và em chỉ nghĩ nôm na là yêu nước là không làm gì hại dân hại nước. Và những tuổi trẻ như em cần lên tiếng góp phần thay đổi đất nước chứ không nên im lặng.

2

Văn Trung từng đề nghị “hoãn thi hành án tử hình đối với Lê Văn Mạnh”

PV: Có nhiều người nói rằng yêu nước không cần làm những công việc như biểu tình, gửi kiến nghị phản đối bất công… chỉ cần cố gắng học tập, lao động tốt là được. Còn những vấn đề về biển đảo, tham nhũng, bất công xã hội đã có Đảng và Nhà nước lo, Trung nghĩ sao về quan điểm này?

Văn Trung: Không quan tâm chính trị không có nghĩa là chính trị không quan tâm đến chúng ta. Những lời nói ấy đôi lúc ngẫm mà thấy buồn cho đất nước Việt Nam mình bởi đất nước không của riêng ai. Đất nước và Tổ quốc này là trên hết, Tổ quốc này là của toàn thể người dân Việt Nam chứ không của riêng Đảng phái hay tổ chức nào cho nên tại sao mình phải đùn đẩy hết cho Đảng, Nhà nước và Chính phủ lo?

PV: Sự quan tâm về chính trị theo hướng “không đùn đẩy hết cho Đảng, Nhà nước và Chính phủ lo” có khiến em gặp khó khăn nào hay không?

Văn Trung: Em nghĩ những khó khăn của em bây giờ là gia đình, bạn bè không mấy ai quan tâm đến tình hình biến động của đất nước. Họ cũng chính là dân. Nếu những việc em làm mà không được dân quân tâm, không được dân đón nhận thì em thất bại và không làm được gì.

PV: Theo thông tin Trung loan tải trên facebook là có công an , an ninh địa phương đến mời mẹ của Trung để làm việc về những việc làm của Trung, thông tin này có đúng không?

Văn Trung: Đó là thông tin chính xác. Một tháng trở lại đây công an gọi cho mẹ và hỏi em ở đâu. Mới đây, vào ngày 7/11, công an khu vực lên nhà mời mẹ em lên đồn công an phường. An ninh cũng đến gửi giấy mời em về những việc em làm như phản đối chuyến đi của ông Tập Cận Bình hay ký kiến nghị thư hoãn án tử hình có dấu hiệu oan sai của tử tù Lê Văn Mạnh.

PV: Trung có niềm tin vào những việc làm của mình sẽ góp phần vào việc làm cho đất nước Việt Nam thay đổi, phát triển và giàu mạnh hơn hay không ?

Văn Trung: Khi làm điều gì mà mình cho là đúng mà mình lại không tin nó thì mình đã thất bại rồi. Minh chứng dễ thấy là ở Việt Nam ngày càng có nhiều tiếng nói phản biện công khai, người dân biết phản ánh những sai trái của chính quyền, nhiều người biết quan tâm đến vấn đề biển đảo, người dân đã giảm đi rất nhiều sự sợ hãi và sức ì trong tâm lý. Nhìn thấy những thay đổi này từ người dân khiến em có động lực tin tưởng vào những việc làm của mình.

PV: Đối với Trung, chính trị liệu có phải là chuyện trọng đại?

Văn Trung: Em nghĩ môi người, khi đến 18 tuổi ai cũng có quyền được tham gia vào những công việc chung của đất nước vậy tại sao nguời trẻ như em lại không được tham gia ?

PV: Cục diện Biển Đông bất cứ lúc nào cũng có khả năng nổ ra chiến tranh, nếu viễn cảnh đó xảy ra, Trung sẽ làm gì?

Văn Trung: Em không thích chiến tranh vì chiến tranh là có sự đổ máu.Nhưng một khi Tổ quốc lâm nguy chắc hẳn em không thể nào làm ngơ. Tổ quốc kêu gọi em sẳn sàng đáp lời.

PV: Quần đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa của Việt Nam đã bị Trung Quốc cưỡng chiếm phi pháp, dĩ nhiên lãnh thổ Việt Nam còn bị cưỡng chiếm thì không thể là bạn với kẻ thù được, nếu bây giờ đứng trước kẻ thù thì em sẽ nói điều gì ?

Văn Trung: Em chưa biết nói gì đối với phía Trung Quốc ngoài lời nói Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, mặc dù hiện tại quần đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa bị kẻ thù cưỡng chiếm bằng súng đạn hơn mấy mươi năm nay nhưng em và người dân Việt Nam mãi mãi không quên nỗi đau này, em và người dân Việt Nam lúc nào cũng sẵn sàng đòi lại phần lãnh thổ, lãnh hải bị mất cho bằng được. Và em tin là bất cứ ai là người dân Việt Nam nào cũng luôn hiểu rằng, dân tộc Việt Nam có thể đổ máu nhưng quyết không chịu khuất phục kẻ thù.

PV: Còn với chính quyền Việt Nam, Trung mong muốn họ phải hành xử sao với chính quyền Trung Quốc qua vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa?

Văn Trung: Em mong chính quyền phải có những hành động cụ thể, cương quyết hơn trong việc khẳng định chủ quyền lãnh hải ,lãnh thổ, kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế chứ không thể phát ngôn vô thưởng vô phạt. Cũng mong muốn chính quyền làm điều này để an lòng những người dân tham gia biểu tình ôn hoà vừa qua cũng như người dân trong nước.

PV: Còn trước công luận thế giới, Trung có gửi gắm điều gì qua vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa của Việt Nam?

Văn Trung: Em mong dư luận thế giới quan tâm nhiều hơn vấn đề Hoàng Sa – Trường Sa bởi đây là 2 quần đảo vốn là chủ quyền lãnh hải có từ lâu đời của Việt Nam và hiện nó đang bị một nước lớn là Trung Quốc chiếm giữ bằng súng đạn. Quan tâm đến Biển Đông là góp phần quan tâm đến quyền lợi quốc tế của họ tại nơi này.

PV: Còn với gia đình, cụ thể là cha mẹ của bạn, bạn sẽ nói điều gì qua những viêc làm của mình hiện tại?

Văn Trung: Gia đình em không may mắn lắm khi em còn nhỏ tuổi, bố mẹ đã ly hôn. Mẹ em làm việc vất vả để nuôi chị em khôn lớn. Em từng nói với bà rằng, con xin lỗi vì không thể báo đáp chữ hiếu cho mẹ dù biết mẹ sinh con ra và nuôi dạy con rất đau khổ để con trưởng thành, sống có ích cho gia đình và xã hội. Con đã nghe lời mẹ làm những việc trong khả năng của mình để đóng góp cho xã hội. Chỉ tại những việc con làm hiện tại ở Việt Nam đang bị cho là “nhạy cảm” nên con mới bị những lời nói đánh giá là không tốt đẹp, vi phạm pháp luật. Nhưng nếu em vi phạm pháp luật thì chính quyền họ đã bắt xử lý em rồi chứ đâu đơn giản là mời mẹ lên đồn làm việc. Em tin tưởng vào tình mẫu tử, mẹ em sẽ tin tưởng ở em hơn người ngoài, những người đã ngăn cản những viêc em làm là vì những việc em làm đã ảnh hưởng đến quyền lợi của họ ./.

Khúc Thừa Sơn (VNTB)

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.