Ba mẹ anh đã nhìn tôi như thể “động vật lạ”

Tôi “đơ” người. Tôi biết chàng nói vậy cho tôi đỡ xấu hổ, chứ tôi cũng hiểu lý do thật sự.

Ba mẹ anh đã nhìn tôi như thể “động vật lạ”

Shares

Tôi không được trời thương ban cho nhan sắc xinh đẹp như nhiều người con gái khác. Thậm chí, tôi còn thuộc hàng ‘cá sấu’. Đôi mắt tôi một mí, khi cười chỉ còn thấy 2 đường kẻ ngang trên khuôn mặt. Đã vậy, tôi còn cận thị bẩm sinh nên chẳng bao giờ rời khỏi cặp kính dày cộm. Da tôi lại đen nhẻm chứ không trắng trẻo được. Răng tôi cũng không đều và thẳng mà mọc lộn xộn cứ như muốn biểu tình. Nói chung, nhìn tổng thể, tôi chả có điểm gì đáng nhìn cả.

Ngay từ thời còn là học sinh, tôi đã bị liệt vào danh sách cô nhóc xấu nhất lớp. Rồi lên đại học, dù đã biết trang điểm, sửa soạn quần áo nhưng tôi vẫn không thể thoát nổi cái biệt danh ấy. Cũng vì là gái xấu mà tôi chẳng có nổi một mối tình vắt vai. Ngày lễ, trong khi bạn bè đi chơi, được tặng hoa tặng quà thì tôi lại phải lên thư viện ngồi cho đỡ buồn, hoặc nằm trong phòng ngủ cả ngày.

Có lẽ vì xấu, không ai tán tỉnh nên tôi suốt ngày chỉ biết học và học. Suốt những năm còn là học sinh, rồi là sinh viên, bao giờ tôi cũng là học sinh ưu tú, được thầy cô ưu ái. Bạn tôi còn bảo, tôi xấu cũng có cái lợi. Tôi nghe mà chẳng biết nên cười hay nên khóc nữa.

Ra trường, tôi nhanh chóng được một công ty nước ngoài mời làm việc. Tôi hay nghe mọi người bảo đi làm sẽ dễ kiếm người yêu hơn. Vậy mà, tôi đi làm 3 năm cũng chẳng “ma” nào chủ động xin số điện thoại hay tán tỉnh tôi lấy một câu. 26 tuổi, tôi vẫn lủi thủi như trước.

Mấy người dì tôi thấy vậy cũng mai mối cho tôi vài người. Người đầu tiên, tôi gặp được đúng một lần, rồi anh chàng chạy ‘mất dép’, chẳng thấy hồi âm tin nhắn. Chàng thứ 2, ngoại hình cũng tạm tạm, cũng có việc làm ổn định. Chúng tôi gặp nhau, đi chơi vài lần. Tôi cứ ngỡ, mình sắp có chồng được rồi. Ai ngờ, chàng bẵng gặp tôi chừng 2 tháng. Và khi gặp lại đã đưa thiệp mời đám cưới. Tôi sững sờ hỏi tại sao, chàng chỉ ngậm ngùi: “Anh xin lỗi em. Em là một cô gái tốt, chỉ là chúng ta không hợp nhau”. Tôi “đơ” người. Tôi biết chàng nói vậy cho tôi đỡ xấu hổ, chứ tôi cũng hiểu lý do thật sự.

Sau chuyện đó, tôi kiên quyết không chấp nhận gặp gỡ ai nữa vì sợ tổn thương.

Rồi tôi gặp chồng tôi hiện tại trong một chiều mưa. Hôm ấy, tôi quên đem áo mưa, mà trong cặp toàn những tài liệu quan trọng nên tôi không dám liều đi về. Đang đứng loay hoay trước cổng công ty thì anh đến, chìa áo mưa cho tôi mượn. Tôi cũng hơi bất ngờ, vì từ trước đến nay, chưa có ai làm vậy với một cô gái xấu như tôi cả. Anh là nhân viên bảo vệ mới vào làm ở công ty tôi gần 1 tuần. Chúng tôi đứng nói chuyện một lát lâu.

Từ hôm đó, anh tỏ vẻ quan tâm tôi rõ rệt. Sáng nào anh cũng chủ động dắt xe tôi vào bãi giữ xe giúp. Chiều lại ngỏ ý muốn đưa tôi về. Đồng nghiệp tôi cũng nhận ra sự quan tâm của anh nên tạo điều kiện cho chúng tôi gần nhau hơn. Rồi sinh nhật 28 tuổi, tôi chính thức nhận được lời cầu hôn từ anh.

Tưởng như vậy là tôi sắp có chồng. Không ngờ, tôi lại phải tiếp tục “chiến đấu” để nhận được sự đồng ý của cha mẹ anh. Nhớ ngày đầu tiền tôi về ra mắt nhà anh. Ba mẹ anh đã nhìn tôi như thể “động vật lạ”. Cháu anh còn hỏi ngây ngô rằng: “Cô có phải cô Huyền Diệu trong phim Cô gái xấu xí không ạ?”. Cả nhà cười xòa, tôi cũng chẳng biết làm thế nào đành cười theo.

2

Ngày mẹ anh đồng ý cho chúng tôi cưới nhau, tôi và anh đã ôm chầm lấy nhau mà cười hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

Rồi mẹ anh không cho chúng tôi quen nhau nữa vì tôi xấu quá. Bà còn nói thẳng với tôi rằng bà sợ sau này, con cháu bị ảnh hưởng gen xấu của tôi thì tội tụi nó. Tôi cũng nhận thức được điều đó nên chủ động nói lời chia tay. Nhưng anh vẫn kiên quyết không đồng ý, còn khuyên tôi phải tự tin, chứng minh cho mọi người thấy: xấu không phải là cái tội, xấu mà sống đẹp thì còn đáng quý hơn gấp trăm lần.

Bỏ qua những lời dèm pha và ánh mắt không mấy thiện cảm của mẹ anh, tôi vẫn hay đến nhà anh chơi. Thấy chúng tôi yêu nhau như vậy, dần dần, mẹ anh cũng xiêu lòng. Bà còn khen tôi tuy xấu nhưng biết cách ăn ở, nói năng. Ngày mẹ anh đồng ý cho chúng tôi cưới nhau, tôi và anh đã ôm chầm lấy nhau mà cười hạnh phúc.

Bây giờ, chúng tôi đã có cậu nhóc 2 tuổi. Cuộc sống của vợ chồng tôi rất tốt đẹp. Chồng tôi ít học, nghề nghiệp lương thấp, nhưng chưa bao giờ anh tự ti hay ngại ngùng khi bị bạn bè chê kém cỏi hơn vợ. Còn tôi cũng dần thoát khỏi cái tư duy mình là gái xấu. Tôi đã học được cách tự tin, ngẩng cao đầu giữa đám đông. Vì thế, các bạn gái luôn cho rằng mình xấu, hãy lạc quan và vui sống, chắc chắn hạnh phúc sẽ mỉm cười với bạn. Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe tâm sự của tôi.

Theo Afamily

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.