30 Tết năm ngoái, vợ chồng tôi lầm lũi dắt díu nhau ra đường

Tôi tức lắm, không muốn nhịn nữa mới cự cãi một câu. Nào ngờ, mẹ chồng ném cả lọ hoa đang cầm trên tay vào đầu tôi.

30 Tết năm ngoái, vợ chồng tôi lầm lũi dắt díu nhau ra đường

Shares

“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, trong gia đình tôi, tiếng nói của mẹ chồng là vàng ngọc. Dù con dâu có làm gì nói gì, có nỗ lực cố gắng đến bao nhiêu cũng chỉ như muối bỏ bể. Mẹ chồng tôi chẳng bao giờ quan tâm. Không ai được phép bênh tôi, nếu không bà sẽ giận dỗi mà bỏ ăn đến phát ốm.

Từ ngày tôi bước chân về nhà chồng, chồng đã nhắc tôi phải lựa tính mẹ, trong nhà mẹ luôn đúng, không nên cãi vì dù cãi thế nào cũng không lại được với mẹ. Mẹ chồng tôi là người làm ăn buôn bán, đanh đá và mồm miệng thì không thua kém ai bao giờ. Đến cả chồng tôi là con trai cưng của bà nhưng chỉ cần làm trái ý bà là bà cũng chửi như tát nước ngay. Từ bé đã được nuôi dạy như vậy nên anh rất sợ mẹ.

Thương chồng nên tôi cũng luôn nín nhịn, chiều theo ý mẹ chồng nhưng tất cả cố gắng của tôi chỉ như muối bỏ biển. Bà luôn coi con dâu là chiến tuyến không thể đứng cùng. Bà lo khen con dâu một tiếng thì sẽ hạ thấp đi vị thế trong gia đình của mình.

Mỏi mệt với mẹ chồng nên năm ngoái, nhân lúc giá nhà đang thấp, tôi bàn với chồng ra giêng sẽ dọn ra ở riêng. Chồng tôi cũng muốn có cuộc sống tự do. Vợ chồng son chưa vướng bận con cái, chúng tôi cần không gian cho riêng mình. Biết chuyện, mẹ chồng tôi phản đối gay gắt. Bà vứt quần áo của tôi vào thùng rác. Bà bảo: “Đừng hòng cướp con tao khỏi tay mẹ nó!”. Xong đêm đó bà còn bắt vợ chồng tôi ngủ riêng, không được ngủ chung vì sẽ nằm bàn mưu tính kế với nhau.

Thấy mẹ chồng như thế, chồng tôi khuyên nên giả vờ không tính đến chuyện ở riêng nữa nhưng vẫn lén đi xem nhà. Cũng may gần Tết nên phải mua sắm nhiều, hai vợ chồng tranh thủ xem nhà luôn.

Hôm đó là 30 Tết, tôi và chồng vừa bưng chậu quất về thì thấy trong nhà ầm ĩ. Vào nhà thấy bao nhiêu giấy tờ xem nhà mấy hôm nay của vợ chồng tôi trải đầy trên bàn. Nhất định là mẹ chồng tôi vào tủ của hai vợ chồng lục đồ mới tìm thấy. Tôi tức lắm, không muốn nhịn nữa mới cự cãi một câu. Nào ngờ, mẹ chồng ném cả lọ hoa đang cầm trên tay vào đầu tôi. Cũng may tôi tránh được không thì chắc chắn sứt đầu mẻ trán. Chồng tôi thấy mẹ quá quắt quá mới nói mẹ:

– Sao mẹ có thể làm thế với con dâu? Cô ấy mà bị sao thì mẹ có gánh vác được không?

Vừa dứt lời thì mẹ chồng cũng vung tay tát con trai một cái thật mạnh rồi nói:

– Xưa nay chỉ có đánh đ* theo trai, giờ mày lại bỏ mẹ theo gái! Mày có giỏi thì đi luôn đi, đi cho khuất mắt tao!

1

Từ ngày tôi bước chân về nhà chồng, chồng đã nhắc tôi phải lựa tính mẹ, trong nhà mẹ luôn đúng, không nên cãi vì dù cãi thế nào cũng không lại được với mẹ. (ảnh minh họa)

Vậy là đúng 30 Tết, trong khi các gia đình khác thì sum vầy bên nhau, vợ chồng tôi phải dắt díu ra đường, trong ví chưa đầy 400 ngàn, đành vào tạm nhà nghỉ ở qua đêm. Chồng tôi thở dài liên hồi, tôi cũng chẳng còn lòng dạ nào mà đón Tết.

Hôm sau, bố chồng tôi trốn mẹ ra đưa cho vợ chồng thêm 3 triệu với một ít quần áo, nói lánh tạm đi đâu bao giờ mẹ nguôi giận hẵng về. Chưa bao giờ tôi tưởng tưởng mình lại phải đón Tết trong tình cảm khổ sở như vậy.

Mùng 4 Tết vợ chồng tôi về, mẹ chồng chỉ cho con trai vào chứ con dâu thì bắt đứng ngoài. Tôi cám cảnh với kiểu mẹ chồng tai quái này, chỉ bảo chồng: “Anh dọn hết quần áo của em, cả sổ tiết kiệm của em nữa đưa cho em. Em về quê với bố mẹ. Sau Tết em sẽ đi thuê nhà ở riêng luôn. Anh muốn ở với em hay ở đây với mẹ anh thì tùy. Em không thể sống với mẹ anh nữa!”.

1 năm nay gia đình tôi đã sống riêng, tôi và mẹ chồng chưa hề nói chuyện lại với nhau lần nào. Dù không tỏ ra chồng tôi vẫn có vẻ buồn khi vợ và mẹ không thể hòa thuận. Điều đó làm tôi trăn trở và day dứt. Tôi hiện đang mang thai 7 tháng, sau Tết 1 tháng là sinh. Tôi không muốn con mình không được gặp ông bà nội nhưng chẳng biết mẹ chồng có chịu gặp tôi hay không…

Giờ tôi phải làm sao để trọn vẹn đôi đường đây?

Vân Anh / Theo Một Thế Giới

Đất Việt là nơi tự do bày tỏ ý kiến, không có chế độ kiểm duyệt. Rất mong nhận được ý kiến của độc giả.